Chương 48: (Vô Đề)

Sau khi nghe Chúc Tử Du kể lại chuyện Tạ Hoài tự làm đứt dây hạt bồ đề của mình, Hạ Hạ đã lo lắng suốt một tuần, nghĩ chắc với tính tình của Tạ Hoài, anh sẽ đến tìm cô bất cứ lúc nào.

Ngày nào cô cũng lo lắng không biết nên giải thích thế nào với Tạ Hoài, đồng thời âm thầm chờ đợi giây tiếp theo anh sẽ xuất hiện trước mặt mình.

Nhưng một tuần trôi qua, Tạ Hoài vẫn không có động tĩnh gì.

Từ khi cô đến Đại học Hải Nam, cứ vài ngày Tạ Hoài lại nhắn tin với cô, nội dung thường không có ý nghĩa gì

- hỏi cô đã ăn chưa, chúc ngủ ngon

- nhưng mỗi lần Hạ Hạ nhận được tin nhắn của anh, cô đều cầm điện thoại cười ngốc nghếch rất lâu.

Từ lúc chuỗi hạt của Tạ Hoài bị đứt cho đến tận bây giờ đã một tuần ba ngày, anh không gửi cho cô bất kỳ tin nhắn nào.

Sự lo lắng trước kia của Hạ Hạ biến mất thay bằng việc mỗi ngày cô đều vô hồn chờ đợi tin nhắn của Tạ Hoài trong ký túc xá, cho dù anh có mắng cô, cô cũng sẽ nhảy cẫng lên vì vui sướng.

Nhưng Tạ Hoài cố tình không để ý tới cô.

Cô tức giận mắng Chúc Tử Du.

Chúc Tử Du thừa nhận lỗi của mình, để mặc cô trút giận: "Đúng, đúng, cậu nói đúng, là lỗi của mình. Nhưng sao cậu không trực tiếp đi nói chuyện với anh ta? Nói với anh ta rằng cậu không bận tâm đến tình hình tài chính của anh ấy, cậu muốn cùng anh ấy trả nợ. Như vậy chẳng phải sẽ giải quyết được mọi chuyện rồi sao?"

"Nếu mình có thể thay đổi suy nghĩ của anh ấy chỉ bằng vài câu nói, anh ấy đã không phải Tạ Hoài. Những gì mình nói đều không quan trọng – anh ấy cần phải tự mình nhận ra."

Hạ Hạ nằm trên giường ký túc xá, nhìn chằm chằm vào bóng đèn tiết kiệm điện trên trần nhà: "Mình từng nói chuyện với tiền bối Cảnh Châu, mẹ của Tạ Hoài trước đây suýt bị bọn cho vay nặng lãi cưỡng h**p tập thể, có lẽ là sợ nếu bọn mình ở bên nhau mà chưa trả được nợ, những người đó sẽ tìm đến mình."

"Nguy hiểm quá!" Chúc Tử Du nói, "Sao cậu không chuyển đi luôn đi? Cũng chẳng phải là không có người đàn ông nào khác thích cậu."

Hạ Hạ nói: "Đúng vậy, nhưng người khác ai cũng như nhau, trên đời chỉ có một Tạ Hoài."

Sau khi cúp máy, Hạ Hạ ôm điện thoại, chìm vào suy nghĩ.

Thẫn thờ hồi lâu, cô chủ động gửi tin nhắn cho anh.

[Anh Hoài, em có chút nhớ anh.]

Tạ Hoài không trả lời.

Tại phòng riêng của câu lạc bộ.

Tạ Hoài ngồi trên ghế sofa xa nhất tránh khỏi đám đông. Cách đó ba bốn mét, một nhóm đàn ông trung niên đã cởi áo vest, đang lười biếng dựa vào lưng ghế sofa, xung quanh có hơn mười người phụ nữ phong tình cầm ly rượu và gọi họ bằng những danh xưng sến sẩm.

"Tiểu Tạ, đến đây ngồi với chúng tôi" một người đàn ông gọi.

Hứa Đại Long vội vàng nói: "Bạn gái của Tiểu Tạ ở nhà quản nghiêm lắm, bình thường cậu ấy không đụng vào những thứ này."

Tạ Hoài im lặng, tự rót cho mình nửa ly rượu.

"Hoa nhà sao so với hoa dại. Đàn ông phong lưu không có gì đáng xấu hổ," người đàn ông thản nhiên chỉ vào hai cô gái ăn mặc hở hang. "Uống rượu một mình không vui đâu, hai người đi bầu bạn với cậu ta đi."

Trong phòng riêng, sáu bảy người đàn ông, tất cả đều trên năm mươi tuổi ngoại trừ Tạ Hoài, đều hói đầu, bụng bia, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá và rượu. Nhưng họ vẫn không bớt thói hư, túm lấy phụ nữ và hôn hít, cắn nhẹ. Mặc dù những người phụ nữ ấy mỉm cười, nhưng thâm tâm họ vẫn âm thầm kháng cự.

Ngay từ khi bước vào, họ đã chú ý đến Tạ Hoài, nhưng khuôn mặt lạnh lùng của anh khiến bất kỳ ai dám đến gần đều phải tránh xa chỉ bằng một cái liếc mắt.

Hai cô gái ngoan ngoãn vây quanh anh, cánh tay mềm mại của họ đan vào cánh tay anh: "Anh đẹp trai tên gì thế?"

Tạ Hoài uống hết ly rượu, người phụ nữ rất tinh ý rót đầy lại cho anh. Tạ Hoài kéo tay mình ra rồi tiếp tục uống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!