Chương 47: (Vô Đề)

Trước khi Hạ Hạ chuyển đến, cuộc sống của Tạ Hoài khá thoải mái. Bỏ bữa sáng là chuyện bình thường, hay ăn trưa ở ngoài, về nhà thì nấu mì ăn liền cho bữa tối. Sống với Hạ Hạ hai tháng, mở miệng là có đồ ăn, anh không bao giờ phải lo lắng về đồ ăn. Cả khẩu vị lẫn dạ dày đều đã bị chiều hư.

Sau khi Hạ Hạ rời đi, chất lượng sống của Tạ Hoài giảm xuống mấy bậc.

Hạ Hạ đã dán kín hộp mì ăn liền của anh bằng băng dính cho đến không còn một khe hở nào, vứt hết đồ ăn vặt cay và rau ngâm cất trong tủ lạnh, chỉ để lại cho anh một ít nguyên liệu tươi, ép anh phải tự nấu. Tạ Hoài đã thử làm theo vài ngày, nhưng ngay cả khi sử dụng cùng một nguyên liệu, món ăn của anh vẫn không giống Hạ Hạ chút nào.

Anh ngồi vào bàn ăn, nhìn chằm chằm vào các nguyên liệu để làm món ớt chuông xanh xào thịt lợn.

Hạ Hạ đã bọc chiếc đĩa bằng nhiều lớp màng bọc thực phẩm, cố tình đặt nó ở phía trước tủ lạnh cùng với một tờ giấy nhớ dán kèm theo.

[Anh Hoài thân yêu:

Đây là cách chế biến bữa tối của anh. Đầu tiên, đun nóng dầu trong chảo, sau đó giảm nhiệt và cho tỏi băm vào để tạo mùi thơm…]

Hạ Hạ viết một trang hướng dẫn cách xào ớt chuông với thịt, Tạ Hoài lật tờ giấy: "Em biết tôi không thích ớt chuông xanh, em muốn kiếm chuyện à…"

Mặt sau của tờ giấy còn có dòng chữ.

[Ớt chuông xanh nhiều vitamin C. Anh đừng kén ăn, phải tiêu thụ một ít vitamin C. Nếu anh không muốn ăn ớt chuông xanh, hãy xuống cửa hàng trái cây mua hai quả cam. Nhớ gửi cho em ảnh sau khi mua. Nếu em phát hiện ra anh không ăn ớt chuông xanh cũng không chịu ăn cam…]

Hạ Hạ đe dọa anh bằng văn bản: [… vậy thì anh chết chắc.]

Đi xuống lầu đến cửa hàng trái cây là nhiệm vụ bất khả thi đối với một người lười biếng như Tạ Hoài. Sau khi cân nhắc các lựa chọn của mình, anh ngoan ngoãn mang ớt chuông xanh vào bếp và làm theo chỉ dẫn của Hạ Hạ để tự nấu một đĩa thức ăn. Anh chụp ảnh bằng điện thoại rồi gửi cho Hạ Hạ làm bằng chứng hoàn thành nhiệm vụ, nhưng khi anh ngồi lại vào bàn, anh lại không muốn ăn nó.

"Cái quỷ này có ăn được không đây?"

Tạ Hoài gắp ăn vài miếng thịt, sau đó bị hương vị thịt còn sống tấn công vị giác.

Hạ Hạ đang bận việc gì đó nên vẫn chưa trả lời tin nhắn của anh.

Mặt trời đang lặn.

Tạ Hoài đang nhàn nhã chơi điện thoại, anh vừa mới tắm xong, tóc chỉ mới khô một nửa, bết dính hai bên mặt.

Anh đứng dậy tìm bánh bao đông lạnh trong tủ lạnh, sau khi hấp xong thì đi đến tủ tìm giấm.

Nhà bếp thường do Hạ Hạ sắp xếp, anh không tìm thấy giấm, theo thói quen bèn gọi: "Hạ Hạ!"

Ngay khi lời nói vừa thốt ra khỏi miệng, anh lập tức đứng hình.

Căn nhà trống rỗng và yên tĩnh, không có ai trả lời.

Tạ Hoài quay lại bàn ăn.

Đêm đang buông xuống, mặt trăng xa xăm treo lơ lửng như một vệt trắng nhạt trên bầu trời xanh thẳm.

Trước mặt anh là một đĩa ớt chuông xanh lạnh tanh với thịt và một đĩa bánh bao nhão nhoét do nấu quá lâu. Anh ngồi một mình, như một đứa trẻ cô đơn.

Bỗng điện thoại của anh rung lên – Hạ Hạ đã trả lời.

[Em vừa nói chuyện với một tiền bối, anh đã ăn gì chưa?]

Biểu cảm của Tạ Hoài lộ ra chút bối rối, anh nhìn hai chữ "tiền bối" rồi lật đi lật lại hai chữ này trong đầu, tin nhắn lạnh nhạt và vô cảm khiến mắt anh đau. Tạ Hoài trở nên bồn chồn, anh gọi lại cho Hạ Hạ.

Hạ Hạ nhanh chóng trả lời: "Anh Hoài?"

Tạ Hoài hỏi: "Muộn thế rồi, em còn đi cùng ai?"

Hạ Hạ nói: "Anh ấy là sinh viên năm cuối, anh ấy nói sẽ dẫn em đi tham quan quanh trường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!