Sáng sớm.
Hôm nay Hạ Hạ không vội đi, đang rán trứng và xúc xích mùi thơm thoang thoảng, nhàn nhã làm bánh sandwich trong bếp. Tạ Hoài từ trong phòng đi ra.
Anh trông có vẻ tối qua ngủ không ngon, vì phải thức dậy sớm tóc tai bù xù.
Hạ Hạ chủ động mang chiếc bánh sandwich đã làm xong đến cho anh như một lời cầu hòa.
Đêm qua, Tạ Hoài nằm trên giường, nhắm mắt lại nhưng vẫn cứ thấy hình ảnh tương tự trong tâm trí.
Anh không dám ngủ vì sợ mình sẽ mơ những giấc mơ không thể kiểm soát như đêm trong trại tạm giam.
Anh chơi điện thoại suốt đêm mãi đến lúc gần sáng mới dậy để uống nước.
Máy lọc nước trong phòng khách kêu ùng ục, anh quên mất mình để cốc ở đâu nên vờ như vô tình cầm cốc của Hạ Hạ trên bàn ăn lên. Người ta thường cảm thấy tội lỗi khi làm chuyện lén lút – Tạ Hoài nghe thấy tiếng gió thổi từ cửa sổ ban công, quay đầu lại nhìn, sau đó giả vờ liếc mắt về phía cửa phòng Hạ Hạ.
Mình giống như kẻ b**n th** vậy, anh tự nghĩ.
Sau đó, anh đổ đầy nước vào cốc của Hạ Hạ rồi uống hết trong một hơi.
Trở lại phòng mình, anh càng tỉnh táo hơn.
Khuôn mặt tê dại vì bị q**n l*t của Hạ Hạ rơi vào buổi tối, giờ đã dễ chịu hơn, nhưng môi anh lại nóng rát, có sự nóng bỏng vô hình .
Vì không thấy muốn ngủ, anh lôi đống sách giáo khoa chất đống trên bàn ra, đọc "Giới thiệu về xã hội học" suốt đêm dưới đèn bàn. Anh chưa bao giờ được giáo viên tán thưởng – nếu giáo viên trung học của anh nhìn thấy cảnh này, chắc chắn họ sẽ kiểm tra trán anh xem có sốt không.
Tạ Hoài ăn bánh sandwich ở bàn ăn.
Hạ Hạ cầm lấy ly nước, nghi hoặc: "Tối qua còn nửa ly mà, sao giờ lại cạn thế này?"
Cô nhìn Tạ Hoài với ánh mắt đầy suy tư.
Tạ Hoài vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh: "Sao em lại nhìn tôi? Em làm như tôi muốn uống nước của em lắm vậy?"
Hạ Hạ sờ tóc mình: "Anh nói đúng, có lẽ là em nhớ nhầm."
Sau đó cô lại nhìn về phía Tạ Hoài lần nữa, hung hăng nói: "Thế anh muốn uống nước gì? Uống nước tiểu đi!"
Mặc dù sống chung nhưng Tạ Hoài và Hạ Hạ không gặp nhau nhiều.
Hạ Hạ đi sớm, Tạ Hoài về muộn, hai người gặp mặt nhiều nhất là lúc trên bàn ăn.
"Gần đây nhà mình bị ma ám."
Vào cuối tuần, Hạ Hạ được nghỉ làm, nằm tắm nắng trên ghế sofa trong khi sơn móng chân và nói chuyện điện thoại với Chúc Tử Du.
"Nhiều lần, trước khi đi ngủ, cốc nước của mình chỉ còn nửa cốc, nhưng sáng ra đã cạn sạch," Hạ Hạ nghiêm túc nói, "Còn có đồ ăn vặt mình để trong tủ lạnh ăn dở, ngày hôm sau, ngay cả một mẩu vụn cũng không còn."
"Mình cũng vậy này!" Chúc Tử Du nói. "Nước trong cốc của mình cũng cạn sạch bí ẩn, cho đến một đêm khi mình thức dậy để đi vệ sinh thì bắt gặp con mèo của mình đang uống nước. Con mèo ngốc đó có bát nước của nó nhưng cứ khăng khăng thò đầu vô cốc của mình để uống, cái miệng đó còn đem đi l**m mông nó hàng ngày!"
"Nhưng mình không có nuôi mèo," Hạ Hạ nói, "Hơn nữa, mèo có thể mở tủ lạnh không?"
Chúc Tử Du: "Vậy thì chắc chắn là Tạ Hoài rồi nhỉ?"
Hạ Hạ nghiêm túc nói: "Tuyệt đối không thể là Tạ Hoài, cậu không biết anh ấy chán ghét mình đến mức nào đâu. Hôm trước mình vô tình ném q**n l*t lên đầu anh ấy vậy mà mấy ngày nay anh ấy hầu như không nói chuyện với mình nữa. Anh ấy ăn đồ mình để thừa á? Anh ấy là người đàn ông thối tha – cho dù là trộm đồ ăn, cũng không phải anh ấy."
Giọng nói của Chúc Tử Du mang theo ý cười: "Sao lại thành người đàn ông thối tha thế? Không phải trước kia cậu vẫn ngọt ngào gọi anh ta là anh Hoài sao?"
Hạ Hạ xòe hai tay nhún vai dưới ánh mặt trời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!