Chương 43: (Vô Đề)

Ông chủ nhà bị đánh thức khỏi giường bởi cuộc gọi của Hạ Hạ, mặc quần đùi, lê đôi dép bước từ khu chung cư đối diện để đi thông tắc bồn cầu vào giữa đêm.

Sau khi Hạ Hạ sắp xếp xong nhu yếu phẩm hàng ngày và đồ ăn đã mua, cô quay lại nhìn thấy Tạ Hoài đang chăm chú nghe điện thoại ở bàn ăn.

Chủ nhà đeo khẩu trang thò đầu ra khỏi phòng tắm: "Anh bạn trẻ, đến giúp tôi với."

Tạ Hoài lười biếng đáp: "Không, hôi lắm."

"Hôm qua anh không thông tắc bồn cầu à?" Chủ nhà hỏi.

"Đúng vậy" anh trả lời.

"Tại sao hôm qua anh không phàn nàn về mùi?"

Vẫn giữ nguyên phong thái bình thản, Tạ Hoài thong thả đi tới: "Mỗi lần dùng đều bị tắc, ông nên thay bồn cầu này sớm đi thôi."

Chủ nhà phản bác: "Tiền thuê nhà chỉ 300 tệ một tháng. Anh mong đợi gì? Muốn một cái bồn cầu bằng ngà voi à?"

"Nếu không thay cũng được," Tạ Hoài nói, "Chỉ cần ông không ngại đến thông tắc mỗi ngày là được."

Chủ nhà vui vẻ giơ cây chà bồn cầu lên như muốn đánh anh. Tạ Hoài bịt mũi giúp ông thông đường ống.

Sau khi chủ nhà đi rồi, Tạ Hoài mới nhận ra một điều. Sáng nay, họ đã thỏa thuận để Hạ Hạ dọn dẹp, nhưng cuối cùng vẫn là anh làm. Anh đã nói sẽ dạy cho cô một bài học – nếu anh bỏ qua cho cô lần này, với thái độ ngày càng ngang ngược của cô, ai biết cô sẽ làm gì tiếp theo.

Tạ Hoài đi tìm cô còn Hạ Hạ đã lẻn vào phòng sau khi cất đồ mua ở siêu thị. Anh gõ cửa, nhưng không có ai đáp lại. Khi anh thử vặn tay nắm, cửa bị khóa từ bên trong.

"Hạ Hạ," anh bình tĩnh nói, "Mở cửa ra, tôi cần nói chuyện với em."

Hạ Hạ đứng ở cửa lắng nghe, Tạ Hoài đứng bên ngoài, bóng anh che khuất ánh sáng trong phòng khách, chỉ để lại ánh sáng mờ nhạt qua khe cửa.

Cô chạy về giường, giữ khoảng cách an toàn rồi ngọt ngào đáp lại: "Có chuyện gì vậy, anh Hoài? Em đã lên giường rồi." Cô cố gắng làm nũng anh để thoát khỏi rắc rối: "Trễ rồi, ngày mai chúng ta nói chuyện được không?"

"Đã lên giường rồi à?" Tạ Hoài thản nhiên nói. "Thôi bỏ đi."

Hạ Hạ nghe thấy anh rửa mặt trong phòng tắm, sau đó tắt đèn. Khe cửa tối sầm lại, theo tiếng đóng cửa, anh đã trở về phòng.

Giống như một chú thỏ cảnh giác, Hạ Hạ đợi thêm năm phút nữa cho đến khi mọi thứ yên tĩnh lại mới đứng dậy tìm khăn tắm và q**n l*t. Cô đã không tắm trong hai ngày nên cảm thấy khó chịu vì dính nhớp – cô muốn phải tắm xong mới đi ngủ.

Vừa mở cửa, một bóng đen lướt qua trước mặt cô, còn chưa kịp nhìn rõ bóng dáng Tạ Hoài trong bóng tối, anh đã bế cô lên vai, vác vào phòng khách.

Tạ Hoài dễ dàng vác cô lên như xách gà con, một tay khống chế để cô khỏi giãy dụa, khi đi ngang qua công tắc, anh nhanh tay bật đèn phòng khách.

Tạ Hoài thả cô xuống ghế sofa. Tóc anh vẫn còn ướt sau khi tắm, nước nhỏ giọt từ đuôi tóc. Anh đứng trước mặt Hạ Hạ, lặng lẽ nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu thẳm phát ánh sáng yếu ớt.

Anh muốn trả thù cô bằng chính trò mà cô đã dùng với anh sáng nay.

Hạ Hạ nắm chặt khăn tắm: "Đừng có làm gì hết! Với mối quan hệ hiện tại của chúng ta, nếu làm vậy, người chịu thiệt sẽ là anh!"

"Ồ?" Tạ Hoài đáp lại bằng giọng điệu đặc trưng của mình. "Em có chắc không?"

Anh cúi xuống, đặt tay lên ghế sofa.

Khi đến gần, mùi chanh thoang thoảng từ sữa tắm của anh xộc vào mũi Hạ Hạ, khiến má cô ửng hồng còn giọng nói trở nên lắp bắp:

"A.. anh.. anh đang làm gì thế? Nam nữ thụ thụ… đừng có đến gần."

"Em dám lừa tôi" Tạ Hoài đè chặt bả vai cô, gắt gao đè chặt cô trên ghế sofa, trầm giọng nói, "Tôi không phải đã nói sẽ dạy cho em một bài học sao?"

Từng tế bào trong cơ thể Hạ Hạ run rẩy vì lời nói của anh. Ở khoảng cách gần như vậy, hơi thở hòa quyện vào nhau, cô thấy mình say đắm bởi mùi hương tươi mát của anh. Tâm trí cô trống rỗng và phân tán trong giây lát, nhớ lại rất nhiều chuyện trong quá khứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!