Quay về trước khi xảy ra sự việc hai người bất ngờ trở thành hàng xóm chung phòng.
Chủ nhà là một ông lão, sau khi cúp máy điện thoại của Hạ Hạ, ông ấy đã đi đánh một giấc. Sau khi thức dậy, lại dành nửa ngày chơi cờ tướng với mấy bạn già khác trong phòng sinh hoạt tập thể, sau đó mang gấu bông nhỏ đi dạo trong công viên vào buổi tối. Chỉ đến giờ ăn tối, ông mới nhớ đến yêu cầu của Hạ Hạ là gọi thợ sửa ống nước.
Đến bảy giờ tối, công nhân phải tan làm nên chỉ có thể quay lại vào ngày mai. Ông lão xem một số tin tức buổi tối, tiếp theo là một bộ phim chiến tranh chiếu vào giờ vàng về cuộc chiến chống phát xít Nhật, rồi đi ngủ.
Mười giờ đêm, Tạ Hoài trở về nhà.
Anh đã uống rất nhiều trong bữa tối, vừa về thì đi thẳng vào phòng tắm. Nắp bồn cầu hạ xuống, nhưng anh vẫn không nghĩ gì cả mà trực tiếp nhấc nó lên.
Mười giây sau, Tạ Hoài sắc mặt âm trầm đi gõ cửa phòng ngủ phụ nhưng không có ai trả lời.
Anh gọi cho chủ nhà nhưng không nhận được phản hồi.
Tâm trí lơ mơ của Tạ Hoài lập tức tỉnh táo, mọi dấu vết buồn ngủ đều biến mất.
Anh ngồi trong phòng khách chơi điện thoại trong lúc chờ đợi. Cảm thấy ghế sofa không thoải mái, anh trở về phòng ngủ. Bất kỳ tiếng động nào từ cửa an ninh bên ngoài, anh sẽ lập tức nhảy xuống giường chờ ở cửa, định gông đầu tên đó vào dọn bồn cầu. Nếu hắn dám từ chối, Tạ Hoài sẽ nhét đầu hắn vào bồn cầu luôn.
Ý nghĩ này đã chạy qua tâm trí Tạ Hoài nhiều lần. Có lẽ vì trí tưởng tượng quá phong phú nên có một chút sát khí trên khuôn mặt anh.
…
Chứng kiến tình huống ngượng ngùng này trước mặt Tạ Hoài, Hạ Hạ đầu óc như muốn nổ tung, chỉ muốn chui xuống khe hở trên sàn nhà.
Nhưng khi nhìn thấy biểu cảm trên mặt Tạ Hoài, cô không còn muốn trốn nữa.
Người không thể sử dụng nhà vệ sinh thì cau có, trong khi người làm tắc bồn cầu lại điềm nhiên như không.
Hạ Hạ hỏi: "Biểu cảm đó là sao?"
"Anh định "làm hỏng' em bằng cách nào?" cô bình tĩnh hỏi. "Đừng nói với em là anh định nhét đầu em vào bồn cầu nhé?"
Tạ Hoài: "…"
Hạ Hạ ngồi xếp bằng trên ghế sofa phòng khách xem TV, cửa sổ cao từ sàn đến trần nhà ở một bên ban công mở để thông gió.
Đêm hè ồn ã, nhưng gió đêm từ tầng hai mươi thổi tới lại mát mẻ, Hạ Hạ tay trái cầm trà sữa, tay phải cầm thịt nướng, cảm thấy vừa thoải mái lại thỏa mãn.
Tạ Hoài mặc áo ba lỗ đi cọ bồn cầu trong phòng tắm, dùng cả pít
-tông và chổi bồn cầu. Bất kể anh ta làm gì, bồn cầu bằng sứ cũng chỉ kêu loảng xoảng.
Anh mở hé cửa.
Hạ Hạ nhéo mũi: "Hôi quá, mau đóng cửa lại!"
Tạ Hoài chỉ muốn hít thở chút không khí trong lành, nhưng nghe lời Hạ Hạ, anh đành phải đóng cửa lại.
Anh không hiểu chuyện gì đã xảy ra, từ lần Hạ Hạ đánh anh trên phố, vai trò của hai người đã hoàn toàn đảo ngược chỉ sau một đêm.
Hạ Hạ không những dám hung dữ với anh, đánh anh mà còn dám ra lệnh cho anh dọn nhà vệ sinh.
Và…anh ngoan ngoãn đi dọn dẹp, hoàn toàn quên mất lời độc thoại tức giận trước đó của mình trước khi Hạ Hạ bước vào.
Tạ Hoài dùng nửa tiếng để lau dọn nhà vệ sinh, rửa tay xong đi ra, Hạ Hạ đang ăn miếng thịt ba chỉ cuối cùng, anh vội vã chạy tới, lợi dụng thế trận lăn lên ghế sofa, muốn giật lấy xiên thịt từ tay cô. Hạ Hạ vội vàng cắn miếng cuối cùng, quay đầu cười tinh quái với anh.
Chiếc túi giấy dính đầy dầu trên bàn trà đã hết sạch, trà sữa cũng đã uống hết.
Tạ Hoài: "Tôi dọn nhà vệ sinh cho em nửa tiếng, em không giữ lại cho tôi một miếng thịt nào!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!