Những cây phượng tím ở phía nam thành phố nở hoa chỉ sau một đêm.
Hoa liễu tung bay khắp thành phố, còn hoa anh đào sắp lụi tàn. Ánh nắng mùa xuân rực rỡ xóa tan mọi dấu vết của cái lạnh u ám khi giao mùa.
Hạ Hạ ngẩng đầu khỏi sách giáo khoa tiếng Anh, xoa xoa cái cổ đau nhức. Triệu Thế Kiệt phấn khích chạy từ trong vườn ra, cầm quả bóng: "Hạ Hạ, để tôi cho chị xem cái này."
Cậu đặt một chiếc lá liễu trước mặt cô, tinh nghịch quan sát phản ứng của cô.
Hạ Hạ cúi xuống gần hơn – có một con sâu đang bò trên lá liễu.
Hôm trước, Triệu Thế Kiệt chưa hoàn thành bài tập buổi chiều nên Hạ Hạ đã phàn nàn với Triệu Kim Tùng và bị phạt không được chơi bóng đá vào buổi tối hôm đó.
Đứa trẻ này đang tìm cách trả thù.
Hạ Hạ mỉm cười, nhặt con sâu lên rồi đặt lên áo phông của mình.
Triệu Thế Kiệt, người chỉ dám chạm vào côn trùng bằng một cây gậy nhỏ, đã bị hành động của cô làm cho sửng sốt đến mức hét lên, hất con sâu bướm ra xa.
Hạ Hạ đứng dậy thu dọn đồ đạc: "Làm xong hai bài tập này, tuần sau chị sẽ kiểm tra. Nếu em không làm, chị sẽ bắt cả một hộp sâu bướm ném hết lên giường em."
Tiểu quỷ vương ngang ngược Triệu Thế Kiệt, người đã sống mười ba năm, cuối cùng đã gặp được đối thủ của mình là đại yêu vương không sợ thứ gì Hạ Hạ. Đại yêu vương không hề động lòng trước những lời đe dọa hay cầu xin, không chỉ trừng phạt cậu bằng cách giao bài tập mà còn dọa cậu bằng sâu bướm. Cậu trông hoàn toàn thất bại. Sau khi Hạ Hạ rời đi, cậu thậm chí không thèm chơi bóng đá, buồn bã mở vở bài tập ra để giải bài tập trên bàn.
Hạ Hạ rời khỏi khu dân cư đi về phía trạm xe buýt thì một chiếc BMW dừng lại bên lề đường.
Cửa sổ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của Triệu Kim Tùng: "Về trường à? Để tôi chở cháu đi."
Hạ Hạ: "Không cần đâu, cháu phải đi nơi khác."
Triệu Kim Tùng: "Bây giờ là giờ cao điểm, không thể đón xe buýt, gần đây cũng không có taxi, tôi đưa cháu đi."
Sau một lúc do dự, Hạ Hạ lên xe: "Cháu phải đến trại tạm giam."
Triệu Kim Tùng rẽ ở ngã tư, lái xe về phía ngoại ô thành phố.
Ông là một người đàn ông lịch thiệp, lịch sự, có giọng nói và nụ cười điềm đạm.
Trong xe tràn ngập hương nhan, Triệu Kim Tùng mặc một bộ vest màu xám bạc, vẻ mặt đắc ý: "Đi đón Tạ Hoài?"
Ông cười nói: "Đừng nhìn tôi như vậy, tôi đương nhiên sẽ chú ý đến thằng nhóc mà Sơn Kỳ thích. Những chuyện này cũng không khó để tìm hiểu."
"Chú lái xe đưa cháu đến đó vì để gặp cháu hay là gặp Tạ Hoài?"
"Cả hai" Triệu Kim Tùng nói, "Thế Kiệt luôn muốn biết cháu và Sơn Kỳ thích mẫu con trai nào. Tôi cũng tò mò."
Ông quay lại liếc nhìn Hạ Hạ: "Hôm nay váy của cháu đẹp lắm."
Hạ Hạ: "Cảm ơn ạ"
Triệu Kim Tùng cười một cách mơ hồ, Hạ Hạ chú ý tới chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út bàn tay trái cầm vô lăng của ông.
"Dạy học mệt lắm đúng không?" Ông nói, "Thế Kiệt là đứa trẻ không nghe lời, nhất định đã gây cho cháu rất nhiều phiền phức."
Hạ Hạ nói: "Trẻ con thích đùa giỡn là chuyện bình thường, Thế Kiệt rất ngoan, lại dễ thương nữa."
Triệu Kim Tùng nói cảm ơn, ánh mắt vẫn dừng lại trên người Hạ Hạ, nhẹ giọng nói: "Những cô gái cùng tuổi với cháu là đáng yêu nhất, đây là thời điểm cháu nên tận hưởng tuổi trẻ, sống tự do. Làm việc vất vả như vậy, còn làm thêm nữa, người nhà không thấy thương sao?"
Ông ấy nói: "Ngay cả tôi cũng thấy đau lòng cho cháu."
Hạ Hạ giật mình, quay mặt đi: "Cảm ơn chú quan tâm, nhưng cháu không thấy khó khăn gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!