Chương 37: (Vô Đề)

Bữa ăn tại trại giam bao gồm một chiếc bánh bao hấp màu trắng, hai miếng cà rốt cho bữa sáng và rau luộc cho bữa trưa và bữa tối.

Hứa Đại Long, vốn quen ăn uống sang trọng ở nhà, đột nhiên từ tiệc thịt rượu quý chuyển sang ăn bắp cải luộc với thịt mỡ. Không thể chấp nhận sự thay đổi lớn này, ngày nào ông cũng than thở về sự tàn khốc của cuộc sống.

Ở căng tin.

Tạ Hoài gắp lá bắp cải ra khỏi chén, để lại nửa bát thịt mỡ nổi trong chén nước dầu.

Hứa Đại Long: "Nếu không ăn thì đưa thịt cho anh, rau này nhạt nhẽo đến mức anh không ăn nổi."

Ông ta vừa ăn vừa lẩm bẩm: "Không có gì dễ dàng trong thời buổi này. Vài năm trước, các dự án thầu vừa có lợi nhuận vừa có uy tín. Anh sẽ có rất nhiều công nhân dưới quyền, lái một chiếc Mercedes

-Benz ra khỏi cửa, rồi trở về nhà với vợ của mình – thực sự như đang sống ở đỉnh cao của thời đại."

"Bây giờ khi mọi người nghe đến "nhà thầu", họ nghĩ đến tiền lương chưa trả và phải đòi nợ. Nhìn anh chàng đầu đinh kia kìa." Hứa Đại Long liếc nhìn. "Anh cứ cảm thấy anh ta muốn đấm anh."

Ăn no bụng bắp cải, sau khi ăn xong, ông kéo Tạ Hoài đến cửa hàng nhỏ mua thuốc lá. Có một ông già ngồi sau quầy. Khi Hứa Đại Long hỏi mua thuốc lá, ông già đảo mắt trắng dã, giơ một ngón tay lên. Hứa Đại Long đặt tờ một trăm tệ lên quầy, ông già rút một điếu thuốc từ dưới gầm bàn ra.

Hứa Đại Long: "?"

Ông già: "Một trăm một điếu."

"…"

Hứa Đại Long bị giam không dám phàn nàn, liền lấy ra một tờ tiền nữa: "Thêm một điếu nữa, mời. Tiểu Tạ, hút một điếu, anh Hứa mời."

Ông có vẻ chất phác nhưng thực ra lại rất khôn ngoan.

Nơi này không đáng sợ như người ta nghĩ, nhưng cũng không dễ để vượt qua. Ông và Tạ Hoài đến cùng một ngày, dễ dàng trò chuyện với nhau. Tạ Hoài đã giúp đỡ ông, anh cũng có vẻ khác với những tên côn đồ xã hội đen. Anh có một lòng tự trọng cao về mình, không giống như những người khác ở nơi này, cũng hiếm khi nói chuyện với bất kỳ ai.

Trong vài ngày qua, Hứa Đại Long đã cùng Tạ Hoài ăn cơm, tập thể dục và tham gia các buổi giáo dục tư tưởng, thân mật gọi anh là "Tiểu Tạ".

Tạ Hoài: "Tôi không hút thuốc."

Sau bữa ăn, sẽ có một khoảng thời gian được tập thể dục kéo dài nửa giờ. Anh đi một vòng đến phía sau cửa hàng dưới mấy cây phượng tím.

Trong tiết trời ấm áp của tháng Tư, làn gió nhẹ thổi qua những cành cây trên cao, làm rơi những cánh hoa màu tím nhạt xuống đất.

Tạ Hoài nằm trên bãi cỏ, ngậm một ngọn cỏ giữa hai hàm răng, nheo mắt nhìn ánh nắng mặt trời, nhìn những tia sáng làm cho cánh hoa phượng tím trở nên mỏng manh trong suốt. Những vòng khói bay lên cao, khi gặp những cánh hoa rơi trong gió thì tan biến.

"Tiểu Tạ, hôm đó cậu giúp anh Hứa, anh sẽ ghi nhớ công ơn này, ngày nào đó sẽ báo đáp." Hứa Đại Long cười nói, "Cậu xếp nội vụ khéo léo như vậy, trước kia cậu có phải là quân nhân không?"

Tạ Hoài không trả lời, Hứa Đại Long nghiên cứu biểu cảm của anh: "Vậy thì cậu chắc đã từng vào tù rồi. Ai lại ở nhà luyện tập gấp chăn thành hình vuông chứ?"

Tạ Hoài vẫn im lặng, Hứa Đại Long cũng biết điều không hỏi thêm nữa.

Tạ Hoài có sự trưởng thành vượt xa tuổi tác của mình. Mặc dù tò mò về chàng trai trẻ này, nhưng Hứa Đại Long bị thái độ lạnh lùng của anh ngăn cản không thể hỏi thêm.

Hứa Đại Long thỏa mãn thở ra một hơi khói: "Nghĩ đến cô nương nào à?"

Tạ Hoài: "Không."

"Tuy rằng anh Hứa không còn trẻ nữa, nhưng anh có thể nhìn ra được suy nghĩ của những người trẻ tuổi các cậu chỉ bằng một cái nhìn – anh cũng đã trải qua giai đoạn đó rồi mà" Hứa Đại Long nói. "Nếu không nghĩ đến phụ nữ, thì có người đàn ông nào lại nhìn chằm chằm vào một bông hoa trong trạng thái mơ màng à?"

"Những gã ở giường bên cạnh mỗi đêm đều làm loạn, chỉ có mình cậu là không lên tiếng." Hứa Đại Long cười khẩy, "Lâu như vậy không được giải tỏa chắc phải khổ sở lắm nhỉ?"

Tạ Hoài nhai ngọn cỏ một cách vô vị rồi nhổ ra: "Chả sao cả."

Hứa Đại Long: "Không có gì phải xấu hổ khi nghĩ về phụ nữ. Đàn ông được tạo ra và phá vỡ bởi phụ nữ. Nhìn anh Hứa này – mười năm trước, anh chỉ là một đội trưởng đội bốc vác, quản lý một chục công nhân mỗi ngày. Không đủ tiền mua một chiếc Mercedes hay một căn hộ nhìn ra biển như giờ. Nếu chỉ có một mình anh, anh sẽ loay hoay trong đống bùn đó đến chết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!