Chương 36: (Vô Đề)

Chai bia mỏng manh vỡ tan trong tay anh chỉ với một cú đập.

Trên mặt Tạ Hoài toát ra vẻ lạnh lẽo cùng cực, ánh mắt lại đầy tiếc nuối nói: "Dễ vỡ như vậy?"

Nắm chặt cái cán vỡ trong tay, anh quay lại nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm chặt Hạ Hạ của anh Lý.

Làn da của cô gái rất mỏng manh, cái nắm của anh ta đã để lại hai vết đỏ thẫm trên cánh tay cô.

Anh Lý thả Hạ Hạ ra, Tạ Hoài đưa tay ra với cô: "Đến đây."

Hạ Hạ xoa xoa cánh tay nhưng không nghe lời anh mà tiến đến đứng cạnh Khương Cảnh Châu.

Ánh mắt Tạ Hoài tối lại: "Tôi bảo em tới đây, em điếc à?"

Hạ Hạ tiến lại gần Khương Cảnh Châu hơn, cố ý không để ý tới anh: "Tiền bối, bọn họ đều là người xấu."

Tạ Hoài hỏi: "Bọn họ đã làm gì em?"

Hạ Hạ không để ý đến anh, cúi mắt nhìn những viên gạch đá dưới chân. Tạ Hoài nắm lấy cổ tay em, kéo đến bên cạnh mình: "Tôi hỏi em một câu!"

Vẻ mặt anh có vẻ mất kiên nhẫn, nhưng mặc dù động tác có vẻ thô bạo, giọng anh vẫn rất dịu dàng. Anh ôm lấy khuôn mặt cô để kiểm tra: "Bọn họ có đánh em không?"

Hạ Hạ lạnh nhạt với anh nửa tháng, giờ đột nhiên lại gần anh như vậy, cảm nhận hơi thở dịu dàng của anh trên mặt, tất cả những cảm xúc đau lòng và uất ức của người con gái đều không thể kiềm chế được nữa. Đôi mắt cô ngấn lệ, cô bật khóc ngay trước mặt Tạ Hoài.

Tạ Hoài nghĩ cô bị ăn h**p nên nắm chặt nắm đấm, quay người đấm thẳng vào sống mũi của tên nhiếp ảnh gia.

Xương mũi của người đàn ông bị gãy còn khuôn mặt nhuốm đầy máu.

Tạ Hoài nắm lấy cổ áo hắn, nhấc lên, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận: "Mày đã làm gì cô ấy?"

Người đàn ông thở hổn hển vì đau đớn: "…Không có…không"

Tạ Hoài nghe Hạ Hạ khóc không nhịn được, tất cả tức giận đè nén bấy lâu đều trút hết lên người người đàn ông kia.

Anh Lý muốn giúp nhưng bị Khương Cảnh Châu ngăn cản.

Giọng nói của Tạ Hoài lạnh như băng: "Không nói phải không?"

Anh ném người đàn ông bị đánh bầm dập xuống đất rồi bước về phía anh Lý.

Vì thấy cảnh Tạ Hoài như tên bắn đập vỡ đầu tên nhiếp ảnh gia nên anh Lý đủ thông minh để không đánh trả – một mình anh không thể là đối thủ của ba người.

Anh Lý giữ vẻ mặt tao nhã, đẩy kính lên: "Chúng ta nói chuyện đàng hoàng một chút, chúng tôi không làm hại cô ấy, không tin thì anh cứ việc kiểm tra."

Anh liếc nhìn người đàn ông nằm dưới đất: "Anh ta chỉ là không biết cách nói chuyện đàng hoàng, khiến cô ấy tức giận thôi."

Sau khi khóc một hồi, Hạ Hạ nghẹn ngào nói: "Bọn họ muốn em mặc quần hở đáy để chụp ảnh còn muốn em… làm thế với anh ta."

Biểu cảm của anh Lý cứng đờ: "Chỉ là đùa thôi mà, nhìn xem em bị dọa sợ đến mức nào kìa."

Sắc mặt Tạ Hoài lạnh lẽo, cúi xuống nhặt cán bình vỡ. Hạ Hạ nắm chặt tay anh.

Lòng bàn tay cô ấm áp và mềm mại, dính đẫm nước mắt.

"Anh Hoài, đừng đánh anh ta" cô gái lau nước mắt, hai tay giữ chặt cánh tay anh, "Em chụp ảnh cả buổi sáng, anh ta vẫn còn nợ em hai trăm tệ."

Tạ Hoài và anh Lý có chiều cao tương đương nhau, nhưng khí chất của họ lại hoàn toàn khác biệt.

Gương mặt thanh tú của anh Lý khó có thể giữ được vẻ bình tĩnh và nụ cười, trong khi vóc dáng gầy gò của chàng trai trẻ toát lên vẻ lạnh lùng khiến anh run rẩy, tạo nên áp lực như núi lớn khi đứng trước mặt anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!