Chương 33: (Vô Đề)

Đêm mưa lạnh lẽo, cửa ban công không đóng chặt làm hơi ẩm thấm vào gạch lát sàn.

Hạ Hạ cảm thấy lòng bàn chân mình lạnh ngắt bèn nhét chân vào dưới chăn. "Tình cảm của cậu đối với anh ấy là chuyện của cậu, mình có thích anh ấy hay không cũng không ảnh hưởng đến cậu."

Triệu Sơn Kỳ quấn chăn như chuột chũi: "Tạ Hoài thích cậu. Nếu cậu không thích anh ấy, mình vẫn có thể theo đuổi anh ấy, nhưng nếu hai người thích nhau, mình sẽ như một kẻ phá hoại đôi lứa."

Hạ Hạ sửng sốt: "Tạ Hoài thích mình?"

"Đương nhiên Tạ Hoài thích cậu rồi," Triệu Sơn Kỳ nói, "Nếu không thì tại sao anh ấy lại tốt với cậu như vậy?"

"Anh ấy từ chối khăn quàng cổ của mình nhưng lại chấp nhận khăn quàng cổ của cậu, không ăn lẩu Haidilao của mình nhưng lại ăn cơm hộp của cậu, phớt lờ mình khi mình mời chơi bóng rổ. Anh ấy chỉ đồng ý khi mình nói rằng mình sẽ bảo chú mình thu hồi thông báo kỷ luật lúc trước. Mỗi lần mình nói chuyện với anh ấy, hai đến ba câu đều là về 'Hạ Hạ của chúng tôi.'"

Hạ Hạ vùi nửa mặt vào gối, che giấu nụ cười không thể khống chế được, mỗi câu Triệu Sơn Kỳ nói ra, nụ cười lại càng rộng hơn, gần như lan đến tận tai.

"Mình không hiểu," Triệu Sơn Kỳ nói, "Cậu đẹp, nhưng mình cũng không xấu. Cậu dịu dàng đáng yêu, nhưng tính cách của mình cũng không tệ."

"Tại sao Tạ Hoài lại không thích mình?" Giọng điệu của cô ấy trở nên buồn bã.

Hạ Hạ kéo mặt khỏi gối, nhìn thẳng vào mắt cô ấy.

Khuôn mặt cô gái hơi ửng hồng vì cố nhịn cười, mặc dù trong bóng tối không nhìn thấy được.

Hạ Hạ nói: "Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi trước đó của mình, cậu nói như vậy có hợp lý không?"

Triệu Sơn Kỳ sững sờ, Hạ Hạ lại nói thêm: "Nói những lời này trước mặt tình địch, không sợ mình tức giận đá cậu xuống giường sao?"

Triệu Sơn Kỳ: "Thì ra cậu cũng thích Tạ Hoài!"

Hạ Hạ: "Mình có lý do gì để không thích anh ấy sao?"

Triệu Sơn Kỳ nhút nhát không nhịn được hỏi: "Vậy.. cậu thích điểm gì ở anh ấy?"

Hạ Hạ bình tĩnh nói: "Bất cứ điều gì cậu thích ở anh ấy, mình cũng thích, nhưng mình thích anh ấy hơn cậu nhiều. Những khía cạnh cậu đã thấy, chưa thấy, và có lẽ không thể chấp nhận của anh ấy

- mình đều thích tất cả."

Triệu Sơn Kỳ hỏi: "Còn có mặt nào của anh ấy mà mình chưa thấy sao?"

"Đúng" Hạ Hạ đáp lại với vẻ mặt như của một cô vợ chính thức. "Nhưng mình sẽ không nói cho cậu biết. Hãy từ bỏ hy vọng đó đi."

"Có lẽ vẫn còn cơ hội," Triệu Sơn Kỳ trầm ngâm, "Nếu như hai người chia tay, hoặc là anh ấy không còn thích cậu nữa thì sao…"

Lời nói của cô ấy dừng lại khi cô nhìn vào mắt Hạ Hạ.

Hạ Hạ: "Mình thật sự sẽ đá cậu xuống đấy, cậu biết không. Nói thêm một câu nữa, cho dù bây giờ không làm, mình cũng sẽ giả vờ mộng du, nửa đêm đá cậu xuống."

Triệu Sơn Kỳ: "…"

Cô lật người lại và nằm sấp, im lặng.

Hạ Hạ hỏi: "Vậy tức là ngày mai mình không được đến nhà cậu nữa à?"

Triệu Sơn Kỳ quay đầu lại: "Cậu vẫn nên tới đi."

"Mình không thể không nói Tạ Hoài thích cậu, hơn nữa đây là giường của cậu, cậu uy h**p, mình phải nhượng bộ, nhưng cậu cứ chờ xem." Triệu Sơn Kỳ tự tin nói, "Mình và em trai mình từ nhỏ đã rất thân thiết, nó sẽ giúp mình báo thù, gây phiền phức cho cậu."

Gia đình họ Triệu sống ở một vị trí đắc địa, yên tĩnh tại trung tâm thành phố. Sau cổng khu dân cư của họ có núi nhân tạo và ao hồ nước chảy, xung quanh là những biệt thự ba tầng theo phong cách châu Âu.

Triệu Sơn Kỳ có kế hoạch đi mua sắm với bạn bè nên đã rời đi sau khi đưa Hạ Hạ tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!