"Tôi không có đan khăn cho anh."
Hạ Hạ không nhận ra sự oán giận trong giọng nói của mình: "Tôi đan cho Nguyên Thái không có nghĩa là tôi phải đan cho anh. Đừng tự coi trọng mình."
Tạ Hoài ngơ ngác, còn chưa nhận ra tâm trạng của Hạ Hạ có gì đó không ổn.
Anh trêu chọc nói: "Vậy thì tôi phải tự mình tìm trong ký túc xá của em. Nếu tôi tìm thấy một…"
"Tìm được thì cứ 'bắt' tôi đi!" Hạ Hạ hét lớn, "Cho dù giết tôi cũng vô ích. Tôi đã nói là tôi không có, vậy thì chính là không có!"
Cô quay người đi vào ký túc xá, bỏ lại Tạ Hoài đứng đó.
Tạ Hoài hét lớn với bóng dáng đang dần khuất xa của cô: "Hạ Hạ, hôm nay em uống nhầm thuốc à?"
Anh càng tức giận hơn khi nghĩ đến việc này: "Chết tiệt, tính tình ngày càng xấu, giờ còn dám hung dữ với mình như vậy."
Lương Nguyên Thái chạy tới phía sau anh, cầm theo một túi giấy: "anh Hoài, anh để quên đồ này."
Tạ Hoài liếc mắt nhìn: "Không phải của tôi."
Lương Nguyên Thái nói: "Nó được lấy từ trong hộp của anh."
Tạ Hoài cầm cái túi lấy ra một chiếc khăn quàng cổ, ánh mắt đột nhiên sáng lên: "Còn dám nói không chuẩn bị khăn quàng cổ cho mình."
Chiếc khăn quàng cổ của Lương Nguyên Thái được đan bằng tay thủ công, trong khi chiếc khăn len này được làm sẵn.
Tạ Hoài lật nó lại thì nhìn thấy nhãn hiệu được thêu bên trong.
Anh hỏi: "Nói rõ cho tôi biết, cậu lấy cái này ở đâu?"
"Nó được giấu dưới cái hộp của anh để bên đường. Em nhìn thấy nó lúc giúp anh thu dọn đồ đạc."
"Dưới hộp…" Ánh mắt Tạ Hoài tối lại, hỏi: "Chiếc khăn quàng cổ cậu đang đeo là do Hạ Hạ tặng?"
Tuy Lương Nguyên Thái chậm chạp nhưng vẫn cảm nhận được cảm xúc khác thường trong ánh mắt của anh.
Cậu ấy lấy hai tay che cổ: "Hạ Hạ tặng cho em mà, anh không được lấy. Hạ Hạ đã nói thứ này không dành cho anh rồi."
"Đương nhiên, tôi sẽ không lấy đồ của cậu" Tạ Hoài cười nói, "Nói cho tôi biết, lúc Hạ Hạ đưa khăn quàng cổ cho cậu còn nói gì nữa?"
Lương Nguyên Thái thành thật trả lời: "Hạ Hạ nói muốn vứt chiếc khăn này đi, nên em liền xin lại. Chiếc khăn đẹp như vậy, vứt đi thì thật là lãng phí."
Nghe vậy, Tạ Hoài rút điện thoại ra gọi điện.
Hạ Hạ hét lớn với Tạ Hoài rồi xông lên lầu.
Đến tầng hai, cơn giận của cô đã giảm đi một nửa.
Đến tầng thứ ba, cô không khỏi nghĩ rằng có lẽ mình quá làm mình làm mẩy với Tạ Hoài rồi không.
Đến tầng thứ tư, cô bắt đầu lo lắng, nghĩ rằng chuyện này hoàn toàn không phải lỗi của Tạ Hoài, tại sao cô lại nổi nóng với anh?
Hạ Hạ cảm thấy bất an, không biết có nên xuống xin lỗi để dỗ dành Tạ Hoài hay không.
Cô khom người ở cửa ký túc xá, giật một lọn tóc, đếm từng sợi: "Đi dỗ anh Hoài, không dỗ anh Hoài, đi dỗ anh Hoài, không dỗ anh Hoài…"
Khi cô đếm xong tóc, kết quả là 'Đừng dỗ anh Hoài'.
Hạ Hạ trầm ngâm một lát rồi bình tĩnh nói: "Chắc là mình đếm nhầm rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!