Cổ họng Hạ Hạ khô khốc, cô không nói nên lời.
Tạ Hoài ngồi ở mép bồn rửa, đung đưa chân, vẻ mặt vô cảm, tựa hồ người nợ tám triệu tệ không phải là anh mà là người khác.
Hạ Hạ biết mình lỡ lời, gãi gãi đầu: "… Thực ra tám triệu cũng không phải là nhiều lắm. Tôi không có kinh nghiệm, đối với tôi mà nói thì là một khoản tiền lớn, nhưng đối với một số người mà nói thì chỉ là giá một căn nhà thôi. Trả nợ cũng không lâu lắm đâu, đúng không?"
"Đúng vậy," Tạ Hoài nói.
"Mỗi tháng trả tối thiểu hai mươi ngàn, một năm là hai trăm bốn mươi ngàn. Thậm chí không cần bốn mươi năm để trả hết."
Hạ Hạ: "…"
"Cứ coi như tôi chưa nói gì đi" cô buồn bã nói.
Không hiểu sao, khi nghe về khoản nợ tám triệu nhân dân tệ của Tạ Hoài, cô lại cảm thấy tệ hơn cả khoản nợ của mình.
"Tám triệu không phải là ít," Tạ Hoài mặt không biểu cảm nói, "Lúc ba tôi còn sống, nợ ngân hàng, nhà cung cấp, đối tác, người thân, bạn bè cộng lại cũng hơn một tỷ. "Chết xóa hết nợ" nghe thì đơn giản, nhưng sao lại dễ dàng như vậy?"
"Nhưng họ không thể bắt anh trả nợ được," Hạ Hạ nói, "Anh không làm gì sai cả."
"Ai quan tâm sai hay không? Nợ thì vẫn là nợ," Tạ Hoài thản nhiên nói, "Nếu Chúc Tử Du vay em hai trăm triệu tệ, lại không may qua đời, em không muốn đòi lại nhà cô ấy sao?"
Hạ Hạ im lặng.
Cô biết mình không thể làm vậy. Ngay cả khi cô không thể tự mình đòi tiền một cách hung hăng tại cửa nhà họ, ít nhất cô cũng phải đề cập đến chuyện đó.
Cho dù chỉ là hai mươi ngàn tệ chứ đừng nói đến hai trăm triệu tệ.
Hạ Hạ: "Vậy thì khoản nợ cho vay nặng lãi tám triệu…"
"Ba tôi đã đi vay" Tạ Hoài nói. "Ông ấy không có tài sản lưu động. Tiền trợ cấp thôi việc, tiền bồi thường, tiền tử vong của công nhân – ông ấy đã vay năm triệu từng khoản một. Ông ấy không giữ một xu nào, đưa hết cho gia đình các công nhân."
"Ông ấy đã vay tiền của bọn cho vay nặng lãi một tuần trước khi nhảy xuống vũng axit sunfuric," Tạ Hoài nói với đôi môi cong nhẹ như thể đang cố gắng mỉm cười nhưng lại thấy cay đắng. "Kẻ cho vay là dân xã hội đen lão luyện, có ô dù lớn lẫn túi tiền rủng rỉnh. Cha tôi thông minh cả đời, nhưng khi ông ấy cố gắng cướp của người giàu để giúp người nghèo, có lẽ ông ấy không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ vấp ngã."
Hạ Hạ ngơ ngác, không hiểu ý của Tạ Hoài.
Tạ Hoài: "Trong thời gian đó, vì đồ đạc trong nhà máy liên tục mất tích nên có giám sát viên đến lắp camera ở hồ axit, ông ấy đã không biết."
"Bác sĩ giám định nói rằng nhảy xuống axit sunfuric là một trong những cách chết đau đớn nhất. Không ai sẽ chọn cách này để tự tử."
"Trước khi đoạn phim giám sát được công bố, mọi người đều nghĩ rằng ông ấy bị đẩy vào. Sau khi ba tôi phá sản, nếu không biến mất, ông ấy phải đối mặt vô số kẻ thù và kẻ đòi nợ."
Hạ Hạ đã hiểu.
Ba của Tạ Hoài bị phá sản sau một vụ tai nạn lớn xảy ra ở nhà máy.
Không có khả năng trả nợ, ông đã có ý định từ lâu là sẽ chết cùng với đống rắc rối đó .
Trước khi chết, ông đã vay tiền của những kẻ xã hội đen cho vay nặng lãi để phân phát cho những công nhân tử vong hoặc bị thương trong vụ tai nạn. Ông thật ra chưa bao giờ có ý định trả lại số tiền này.
Gọi đó là cướp của người giàu để giúp người nghèo hay gọi đó là vô trách nhiệm – nợ là nợ. Ông ấy cũng thà vay nặng lãi để trả công cho công nhân của mình.
Trong vô vàn cách chết, ông đã chọn cách tàn bạo nhất vì không muốn mọi người biết đó là tự tử.
Nếu ông qua đời không rõ lí do, các khoản nợ sẽ được xóa sạch.
Tạ Hoài có thể không bao giờ được sống như một thiếu gia nữa, nhưng anh sẽ không phải vật lộn hằng ngày để trả nợ.
Tự tử và giết người hoàn toàn khác nhau. Mặc dù cả hai đều kết thúc bằng cái chết, một là trốn tránh trách nhiệm trong khi cái kia là số phận bi thảm. Người chết không quan tâm đến những gì người khác nói, nhưng người sống phải tiếp tục sống đàng hoàng và có phẩm giá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!