Chương 24: (Vô Đề)

Tiếng mưa nhẹ nhàng rơi vào khung cửa sổ trong đêm.

Đèn trần màu vàng chiếu sáng phòng hội nghị, tạo nên ánh sáng ấm cúng khắp không gian.

Da thịt trên má Lục Sóc run rẩy, sắc mặt tái nhợt, ngón tay ngắn ngủn run rẩy vì sốc, cong lên chỉ về phía Tạ Hoài.

Môi anh ta mấp máy văng cả nước bọt: "Đồ b**n th**!"

Tạ Hoài ngồi đối diện anh, lười biếng nằm trên ghế sofa mềm mại. Hạ Hạ ngồi bên cạnh anh, cầm cây kem tiện lợi áp vào má anh, nơi bị cú đấm của Lục Sóc để lại vết sưng.

Anh nhướn mày, vẻ mặt phản nghịch: "Nếu tôi là một tên b**n th**, vậy anh là gì? Một tên b**n th** trong những tên b**n th**, một tên siêu cấp b**n th**?"

"Anh giả làm phụ nữ để lừa gạt tôi, tiểu yêu tinh quyến rũ?—giống một con quỷ chuyển giới hơn!" Lục Sóc tức giận đến mức không thở nổi vì thái độ của anh. "Anh lừa gạt tình cảm của tôi!"

"Tôi giả làm nữ khi nào hả?" Tạ Hoài phản bác, "Từ đầu đến cuối, tôi có nói tôi là nữ sao?"

"Chỉ vì tôi sử dụng avatar và ID nữ có nghĩa là tôi là phụ nữ sao? Tôi không thể có sở thích đặc biệt của mình à?"

"Hơn nữa, avatar nữ chỉ là ngụy trang của tôi thôi. Internet hỗn loạn quá—một cậu bé dễ thương và dễ bị tổn thương như tôi không cần phải tìm cách bảo vệ mình sao?"

Sự ngụy biện của anh khiến Lục Sóc vô cùng tức giận.

Phó chủ tịch hội học sinh Khương Cảnh Châu ngồi trên ghế sofa chính trong phòng họp, cầm điện thoại của Lục Sóc, xem lại lịch sử trò chuyện trước đó với Tạ Hoài.

Tạ Hoài thản nhiên nói: "Sao lại là lỗi của tôi? Khi tôi dùng tài khoản nam, anh ta từ chối yêu cầu kết bạn của tôi tám lần. Khi tôi đổi giới tính thành nữ, anh ta không những đồng ý ngay mà còn gửi tin nhắn tán tỉnh tôi từ sáng đến tối."

Anh liếc nhìn Khương Cảnh Châu: "Xem đi lần nào cũng là anh ta bắt đầu cuộc trò chuyện."

Khương Cảnh Châu không cần nhìn kỹ, chỉ cần liếc mắt một cái là thấy Lục Sóc là người lắm lời, mười lần đều nói hết chín lần.

Trong khi đó, Tạ Hoài lại rất ít nói, hoặc tỏ ra dễ thương và khen ngợi năng lực của Lục Sóc, hoặc hỏi về nơi tìm mua chăn.

Cảnh Châu hỏi một cách bối rối: "Chăn gì cơ?"

Tạ Hoài cong môi: "Sao không hỏi anh ta?"

Biểu cảm của Lục Sóc hơi kì lạ cố gắng đổi chủ đề: "Anh nói anh không giả làm phụ nữ, vậy tại sao anh không giải thích khi tôi gọi anh là sư muội?"

Tạ Hoài không để anh ta né tránh vấn đề, hỏi Khương Cảnh Châu: "Năm ngoái anh ta có bán chăn không?"

"Không có" Khương Cảnh Châu suy nghĩ một lát, "Theo tôi biết, cậu là học sinh đầu tiên dựng quầy bán đồ trong trường."

Tạ Hoài cười nói: "Vậy thì lời anh ta nói ở nhóm sinh viên năm nhất chính là nói dối."

Khương Cảnh Châu: "Lục Sóc, anh đã làm cái gì?"

Lục Sóc lắp bắp nói năng không mạch lạc, trong khi Tạ Hoài vừa lặng lẽ quan sát anh ta vừa xoa bên má đau nhức.

Kem Hạ Hạ mua bị tan, cô lấy ra, cẩn thận kiểm tra mặt Tạ Hoài.

Độ sưng đã giảm đi một nửa, nhưng vẫn còn đôi chút mất cân xứng giữa bên trái và bên phải.

Cô chạm vào nó bằng đầu ngón tay, khiến Tạ Hoài phải rít lên vì đau.

"Đau quá" anh cau mày như trẻ con, "Em không thể dịu dàng hơn được sao?"

Hạ Hạ quay sang Cảnh Châu nói: "Lục tiền bối trước đây từng đăng bài trong nhóm sinh viên năm nhất, nói rằng anh ta kiếm được nhiều tiền nhờ bán chăn và bình giữ nhiệt trong trường, còn ngỏ ý muốn dạy sinh viên năm nhất cách kiếm tiền miễn phí, nhưng chỉ dành cho sinh viên nữ. Nhiều cô gái, bao gồm cả em, đã thêm anh ta làm bạn."

"Vô lý" Cảnh Châu nói, "Lục Sóc, anh bán chăn từ khi nào? Tôi chưa từng biết đến chuyện này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!