Chương 18: (Vô Đề)

Hạ Hạ chưa bao giờ thực sự ghét Ngụy Kim Hải.

Mặc dù ông ta ích kỷ và keo kiệt, thể hiện tư duy nhỏ nhen của một người xuất thân nơi nghèo nàn lạc hậu, không bao giờ cho cô một cuộc sống không phải lo lắng về tài chính và phẩm giá, mặc dù việc cô trượt kỳ thi tuyển sinh đại học một phần là do phương pháp chăm sóc tệ hại của Nguỵ Kim Hải, cô chưa bao giờ nuôi dưỡng bất kỳ sự căm ghét nào đối với ông ta.

Đối với Ngụy Kim Hải mà nói, cô chỉ là một gánh nặng, ông ta cho nhà ở, cho cô ăn, cho cô đi học, Hạ Hạ đối với tất cả những thứ này đã cảm thấy vô cùng biết ơn.

Trong những năm đó, Hạ Hạ chưa bao giờ ngừng cố gắng lấy lòng Ngụy Kim Hải.

Sau khi tan học về, làm xong bài tập, cô sẽ làm việc nhà, nấu ăn, giặt giũ, lau nhà. Chỉ cần là lúc Ngụy Kim Hải còn tỉnh táo, cô không bao giờ nghỉ ngơi một phút nào.

Cô không ngại sống cuộc sống khó khăn, cô chỉ sợ một ngày nào đó Ngụy Kim Hải sẽ đuổi họ ra ngoài, Ngô Lệ sẽ đưa cô trở về thôn.

Cô không muốn quay lại đó vì có lũ quỷ ẩn nấp trong thôn.

Lúc ba ruột cô qua đời, Hạ Hạ vẫn còn nhỏ. Sau nhiều năm, ký ức của cô đã trở nên mơ hồ. Cô chỉ nhớ ngôi nhà phủ đầy màu trắng trong một thời gian, rất nhiều người đến viếng đến nỗi vết giày làm mòn cả ngưỡng cửa.

Tiểu Hạ Hạ không hiểu chuyện gì xảy ra, cũng không cảm thấy đau lòng, chỉ ngây thơ ngồi xổm ở một góc sân, chơi đùa với bùn đất. Khi một con gà trống từ trong chuồng gà bay ra, cô bé dùng cành liễu đuổi theo, con gà vỗ cánh, phủ đầy bụi lên mặt.

Cô bé chạy đến góc phòng, nghe thấy tiếng khóc nức nở của Ngô Lệ từ bên trong: "Cút đi! Anh trai cậu vừa mới mất, cậu không có lương tâm sao?"

Ngô Lệ vùng vẫy bên dưới thân Hạ Quân(), áo bị kéo lên tới ngực, quần tụt xuống nửa đầu gối, để lộ làn da trắng nõn.

Ngô Lệ nghe thấy tiếng cửa kẽo kẹt, quay lại nhìn Hạ Hạ, vội vàng đẩy Hạ Quân ra.

Hạ Hạ đứng đó ngơ ngác.

Hạ Quân kéo quần lên bước về phía Hạ Hạ, ánh mắt thèm muốn của ông ta nhìn chằm chằm vào cánh tay mềm mại, trắng nõn của cô.

Ngô Lệ vội vàng chạy tới, giữ chặt Hạ Hạ: "Đừng nhìn con bé."

Hạ Quân chép miệng rồi bỏ đi không chút hứng thú.

Hạ Quân là anh em họ của ba cô, do đó ông là chú của Hạ Hạ.

Khi còn trẻ, ông lười biếng nên không có việc làm. Đến tuổi trung niên, ông không có nhà cửa hay sự nghiệp, sống bằng nghề thợ nề trong thị trấn.

Ông sẽ trở về mỗi tuần một lần, bỏ qua nhà mình mà đi thẳng đến giường của Ngô Lệ, rời đi vào sáng sớm hôm sau, đem theo đồ đạc của mình.

Hạ Hạ ngủ một mình, cả đêm không dám phát ra tiếng động, chỉ nghe thấy tiếng động từ phòng bên cạnh.

Trước khi đi, Hạ Quân luôn nhìn cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý, ​​cô không hiểu ý tứ trong đó, nhưng lại cảm thấy bất an. Sau khi ông ta đi, Ngô Lệ ngồi trên giường khóc cả ngày.

Hạ Hạ nghi ngờ hỏi: "Nếu mẹ ghét chú ấy, sao lại còn cho vào cửa?"

Ngô Lệ lau nước mắt, nức nở mắng: "Trẻ con thì hiểu được gì chứ?"

Hạ Hạ quả thực còn nhỏ, không hiểu chuyện, nhưng từ không hiểu đến hiểu cũng không mất nhiều thời gian.

Hai năm đó trong trí nhớ của cô là bình yên và tĩnh lặng. Sau khi Hạ Quân bắt đầu đến thăm thường xuyên, những tên côn đồ trong làng thường lảng vảng trước cửa nhà Ngô Lệ đã biến mất, và những đứa trẻ hay bắt nạt Hạ Hạ cũng đã kiềm chế được ác ý của chúng.

Ngưỡng cửa nhà của góa phụ luôn thu hút trăm lời bàn tán – Ngô Lệ vừa mất chồng mà đã có người mới.

Lời bàn tán trong thôn cũng chỉ có thể lan truyền sau lưng họ, những lời chỉ trích đó đều bị bỏ ngoài tai.

Khi Hạ Hạ lên sáu, Hạ Quân bị ngã từ giàn giáo xuống gãy tay, khiến ông không thể làm những công việc tỉ mỉ, buộc phải trở về nhà làm ruộng.

Ông không thể chịu đựng được khó khăn, bỏ nghề nông sau vài ngày, dành cả ngày để mua thịt lợn và rượu ở chợ, nằm dài trên giường trong trạng thái say xỉn.

Vào đầu mùa hè, mưa như trút nước tràn qua cầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!