Chương 17: (Vô Đề)

Sáu giờ sáng,

Tạ Hoài đứng duỗi người trên bậc thềm bên ngoài đồn cảnh sát.

Quán ăn sáng bên cạnh vừa mới mở cửa, anh gọi một cốc sữa đậu nành với hai chiếc bánh quẩy.

Hạ Hạ nhất quyết trả tiền để cảm ơn chuyện đêm qua nên mua thêm một bát đậu phụ với hai quả trứng trà.

Cô chỉ lấy cho mình một bát cháo trắng và một đĩa rau ngâm.

Tạ Hoài đẩy quả trứng trà về phía cô: "Cô kiếm được nhiều tiền như vậy từ việc phát tờ rơi, vậy mà ngay cả một quả trứng trà cho mình cũng không mua nổi sao?"

Hạ Hạ do dự: "Tôi không muốn."

"Không phải cho cô ăn, tôi muốn cô lột vỏ," Tạ Hoài thản nhiên nói.

Hạ Hạ ngoan ngoãn bóc trứng đưa cho anh. Tạ Hoài khuấy nước sốt ớt cho vào trong đậu phụ, nhanh chóng ăn hết trong vài ngụm.

Hạ Hạ ăn một cách lặng lẽ.

Đêm qua cô không ngủ ngon, dưới mắt có quầng thâm mờ nhạt. Nhưng quầng thâm nhẹ chỉ khiến da cô trông trắng hơn, lông mi cô sẽ có chút run lên khi cô nuốt nước bọt.

Ăn xong cháo, cô lấy một trăm tệ từ trong túi ra đặt trước mặt Tạ Hoài: "Đây là tiền nợ tháng này."

Tạ Hoài không nhận, chỉ dùng khăn ăn lau nước sốt trên khóe miệng: "Nếu cô thiếu tiền thì không cần phải vội trả tiền cho tôi."

"Tôi có thể làm được" Hạ Hạ nói, "Mỗi tuần làm thêm hai ngày là đủ rồi."

Tạ Hoài nhận tiền, Hạ Hạ đột nhiên hỏi: "Tạ Hoài, tôi có thể hỏi anh một chuyện không?"

"Gia đình anh có "người quen" không?"

Tạ Hoài dừng lại một chút, cong môi: "Sao lại hỏi thế?"

Hạ Hạ nói ra nỗi tò mò bấy lâu: "Hôm đó ở đồn cảnh sát, lúc anh đập tủ, cảnh sát sau đó còn xin lỗi anh. Tại sao lại vậy?"

Tạ Hoài im lặng sau khi nghe câu hỏi của cô.

Sau đêm qua, Hạ Hạ cảm thấy gần gũi hơn với Tạ Hoài nên nói chuyện không chút do dự, nhưng nhìn biểu cảm của anh, cô tự hỏi liệu câu hỏi của mình có mang tính xúc phạm không.

Ngay lúc cô định nói anh không cần phải trả lời thì Tạ Hoài lại lên tiếng.

Giọng nói của anh cố tình hạ thấp và khàn khàn: "Tôi đã rất cố gắng để che giấu thân phận của mình, nhưng dù sao thì cô cũng đã phát hiện ra, vậy nên tôi cũng nên nói rõ ràng thôi."

"Trong vòng mấy chục dặm quanh nhà tôi, ai mà không biết Tạ Hoài? Các lão đại trong giới hắc đạo đều gọi tôi là anh, mỗi tháng đều phái người đến nhà tôi tế bái, chưa thấy tôi thì không đi, sau khi thấy tôi thì phải quỳ lạy, gọi tôi là cha Hoài."

"Tôi nói với cảnh sát, nếu anh không xin lỗi, anh có muốn cược là tôi có thể gọi một cuộc điện thoại và đưa hàng trăm anh em đến đây không? Chúng tôi sẽ mang xe ủi đất đến và san phẳng đồn của anh."

Hạ Hạ thốt lên: "Thật không thể tin được!"

Cô nhìn anh với vẻ ngưỡng mộ, ánh sao lấp lánh trong mắt.

Tạ Hoài: ".. Cô tin sao?"

Hạ Hạ: "…"

Tạ Hoài thở dài: "Trên tường phòng làm việc cảnh sát dán đầy bảng đánh giá giữa năm…"

Anh mệt mỏi nói: "Anh Hoài tôi là một công dân tuân thủ pháp luật. Tôi chỉ nói với anh ta rằng nếu không xin lỗi, tôi sẽ ngồi ở hành lang đồn cảnh sát và khóc, phá hỏng cuộc đánh giá giữa năm của anh ta. Nếu khóc ở đồn cảnh sát không có tác dụng, tôi sẽ gọi đến đường dây nóng của cục cảnh sát để khiếu nại, nếu vẫn không được, tôi sẽ khóc bên ngoài văn phòng chính quyền thành phố."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!