Chương 16: (Vô Đề)

Người đàn ông không quan tâm đến việc Hạ Hạ đang làm gì cũng không ngăn cản cô sử dụng điện thoại.

Hạ Hạ không biết hắn chỉ là lơ đãng hay tự tin vào kế hoạch của mình nên không dám có bất kỳ động thái đột ngột nào.

Đèn báo trên điện thoại của cô bật sáng – Tạ Hoài đã trả lời: [Cảnh sát sẽ mất mười lăm phút để đến đó.]

Hạ Hạ tắt màn hình điện thoại, dựa vào cửa xe, trán áp vào cửa sổ.

Tấm kính lạnh ngắt làm trán cô lạnh buốt.

Nếu người đàn ông này muốn làm gì đó với cô thì mười lăm phút là đủ rồi.

Tâm trí của Hạ Hạ đang lang thang – cô nghĩ nếu hắn làm đủ nhanh, hắn thậm chí còn có thời gian để hút một điếu thuốc sau đó không chừng.

Điện thoại của cô lại sáng lên.

[Nhưng tôi chỉ cần mười phút để tới đó.]

[Nếu muốn sống thì hãy tìm cách khiến tên đó lái xe chậm lại.]

Tạ Hoài uống hết hộp sữa, vuốt phẳng các góc hộp và nghiêng hộp về phía sau để vắt hết giọt sữa cuối cùng vào miệng.

Anh đẩy chiếc xe đạp điện ra, tiếng kêu cót két rất to. Chiếc xe giá rẻ này khi anh mua chỉ có giá hai trăm tệ, giờ nó càng tả tơi kể từ lần Hạ Hạ lái. Anh đã đi nó cả ngày mà chưa sạc nên khi đi được vài phút, nó còn chậm hơn cả đi bộ.

Tân Phổ chạy bộ trở về ký túc xá, nhìn thấy anh: "Anh Hoài, ký túc xá sắp đóng cửa rồi, đạp xe đi đâu thế?"

Tạ Hoài dừng xe đạp điện bên lề đường rồi đưa tay về phía Tân Phổ: "Cho tao mượn chìa khóa xe máy của mày nhé."

Đèn bên trong xe đã tắt khiến ghế sau rất tối.

Hạ Hạ thu mình trong góc, nói bằng giọng yếu ớt, nhỏ nhẹ.

"Anh này, anh lái chậm lại đi, tôi say xe rồi."

Mặc dù không thể nhìn rõ biểu cảm của cô trong bóng tối, cô vẫn nhăn mặt, cố gắng làm cho màn trình diễn của mình trở nên thuyết phục nhất có thể.

Người đàn ông nhìn cô qua gương và nhẹ nhàng nói: "Cố gắng thêm một chút nữa, chúng ta sắp tới nơi rồi."

Hạ Hạ nắm chặt lấy ghế, cúi xuống ôm ngực và giả vờ nôn ọe.

Người đàn ông tỏ ra lo lắng: "Đừng nôn trên xe, nếu nôn ra xe thì bà anh sẽ mắng mất".

Hắn giảm tốc độ – họ đang ở trên phố thương mại phía sau trường Đại học Sư phạm, nơi vẫn còn nhiều người đi bộ ngay cả vào đêm khuya.

Hạ Hạ giả vờ đưa tay ra cửa sổ để nôn, nhưng người đàn ông đó đã nhanh chóng khóa cửa sổ lại.

Hạ Hạ đau đớn hỏi: "Anh có thể để tôi ra ngoài nôn không?"

Hắn nói: "Không."

Rồi lôi một chiếc túi nilon từ dưới ghế ra đưa cho cô: "Dùng cái này đi."

Hạ Hạ giả vờ nôn thêm vài lần nữa, rồi yếu ớt hỏi: "Ít nhất anh có thể mua cho tôi một ít kẹo cao su được không?"

Người đàn ông đỗ xe bên lề đường và quay toàn bộ cơ thể lại từ ghế lái.

Đôi đồng tử của hắn ta sáng lên trong chiếc xe tối tăm, chăm chú nhìn Hạ Hạ.

Lòng bàn tay của Hạ Hạ bắt đầu đổ mồ hôi dưới cái nhìn như săn mồi của hắn ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!