Chương 10: (Vô Đề)

Tạ Hoài đi ra khỏi quán trà sữa, ném chìa khóa cho Hạ Hạ: "Đi mang xe tới đây."

Khi Hạ Hạ mang xe điện đến cho Tạ Hoài, anh đang đứng bên vệ đường mua bánh.

Bánh cuốn được phết nước sốt ớt ngọt, bên trong có trứng rán, xúc xích, bột chiên, rau diếp và khoai tây thái sợi, phủ bên trên là đậu phộng giã nhỏ và rau ngâm… Chỉ cần liếc nhìn là đã có thể nếm được hương vị.

Tạ Hoài đứng ăn bánh cuốn, thấy Hạ Hạ đang nhìn mình, anh khẽ nhấc bánh lên: "Muốn ăn không?"

Hạ Hạ đã ăn nhiều bữa bánh bao khô khốc ở căng tin và thèm thứ gì đó có hương vị hơn, nhưng cô không thể chi mười tệ để mua một chiếc bánh.

Cô nhìn Tạ Hoài: "Nếu tôi nói muốn, anh Hoài có mời tôi không?"

Tạ Hoài trả lời một cách thản nhiên: "Anh Hoài không ngại mời con gái ăn, nhưng tôi sợ mình không kiềm chế được, cô không dám ăn đâu."

Hạ Hạ hỏi: "Tại sao tôi lại không dám ăn?"

"Cô không sợ tôi hạ độc cô sao?" Tạ Hoài thành thật nói: "Nếu tôi đãi cô một miếng, tôi sẽ không nhịn được bỏ độc vào trong đó."

Hạ Hạ: "…"

Ăn được một nửa miếng bánh, Tạ Hoài hỏi: "Cô có biết đi xe điện không?"

Hạ Hạ nói: "Biết."

Tạ Hoài: "Cô lái xe, tôi ngồi ăn."

Hạ Hạ lên xe, Tạ Hoài nhìn dáng người nhỏ nhắn của cô, nghi ngờ hỏi: "Thật sự biết sao? Nếu cô làm tôi ngã…"

Hạ Hạ: "Thật ra, ba tôi cũng có xe điện, tôi thường đi mua thuốc cho mẹ."

Thật ra Hạ Hạ lái xe điện tốt hơn Tạ Hoài, vì Tạ Hoài đang ăn nên cô giữ tốc độ chậm.

Họ gặp một vài chiếc xe trên đường đi. Những cây cọ dọc hai bên đường tươi tốt, lá xanh mướt, vài làn gió mang theo mùi cỏ tươi mới thấm đẫm nước mưa.

"Cô lái xe rất tốt" Tạ Hoài khen ngợi một cách hời hợt.

Vừa dứt lời, Hạ Hạ không phát hiện ra ổ gà nên bánh xe rung lên, suýt nữa hất Tạ Hoài ngã.

"Cô lại bị sao thế!" Nửa cây xúc xích của Tạ Hoài bay ra khỏi vỏ thì anh hét lên, "Tôi khen cô một câu mà cô đã kiêu ngạo vậy?"

Hạ Hạ phản đối: "Không thể trách tôi vì có ổ gà mà!"

Mặt đường không bằng phẳng, Tạ Hoài ngồi nghiêng, không vững, anh đưa tay qua người Hạ Hạ để nắm lấy ghế.

Cô gái vừa vặn lưng dịch chuyển thân thể, tay Tạ Hoài đáp xuống eo cô, bánh xe lại đâm vào ổ gà, khiến anh loạng choạng suýt ngã về phía sau, anh phải vội vàng ôm eo cô giữ thăng bằng.

"Ah—" Hạ Hạ hét lớn, "Buông ra————"

Màng nhĩ của Tạ Hoài gần như muốn vỡ ra, vừa định bỏ tay ra, anh phát hiện tay lái trong tay Hạ Hạ đã lệch hướng, hướng thẳng đến lan can ven đường.

Anh hét lên: "Cẩn thận nhìn đường—"

Bánh xe đâm vào ổ gà thứ ba, Tạ Hoài ngã vào luống hoa ven đường, bánh trước đập vào lề đường, cả Hạ Hạ và xe đều ngã xuống đường.

Má cô đỏ như những rặng mây chiều hoàng hôn, những giọt nước mắt còn đọng lại nơi khóe mắt.

Chiếc xe điện phát ra âm thanh nhỏ như tiếng thở khó nhọc như người bệnh.

Hạ Hạ không bị thương mà chạy đến bồn hoa để kiểm tra Tạ Hoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!