Không gì có thể so
sánh nổi cảm giác kinh ngạc của chúng tôi lúc đó, một chiếc máy bay ném
bom hạng nặng như vậy chìm trong dòng nước xiết, đôi cánh to lớn của nó
phản chiếu bóng hình lên mặt nước khiến người ta ngạt thở, tôi chiếu đèn xuống, thân máy bay hoen rỉ loang lổ giống như một con quái thú khổng
lồ, đang ngóc đầu lên khỏi mặt nước để thở.
Từ trước tới giờ tôi
chưa từng được nhìn tháy cảnh tượng nào choáng ngợp như vậy, hồi đó
ngoài những sĩ quan quân đội cao cấp hoạt động bí mật ra, những người
khác không có cơ hội nhìn thấy chiếc máy bay ném bom cỡ lớn. Cũng nói
thêm rằng, hồi đó nếu trên trời có chiếc máy bay bay qua thì lũ trẻ con
sẽ ào ra để xem ngay, không giống như bây giờ, giả sử có máy bay tiêm
kích xẹt ngang đầu cũng không ai thèm để ý.
Chúng tôi trèo qua
lưới sắt, cùng lúc đó phát hiện ra một cảnh tượng kinh người – bốn bề
xung quanh xác máy bay chất đống vô số bao tải chứa thây người, xếp tầng tầng lớp lớp đen sì dưới mặt nước, từ trên lưới sắt nhìn ra xa không
thấy đâu là điểm dừng.
Một số bao vẫn còn nguyên vẹn, một số khác đã bị
mục rữa giống như tảng đá bị nước xói lỗ chỗ trên bề mặt. Còn chiếc máy
bay thì nằm giữa bãi bao tải đựng xác người đó.
Chúng tôi leo qua chỗ lưới sắt thì chân cũng có thể chạm tới chỗ bao tải, tuy khi dẫm
xuống có bị lún nhưng vẫn còn có chỗ để đặt chân. Hai người đành đỡ nhau đi, đội phó lẩm bẩm:
"Không hiểu lũ người Nhật đã làm cái trò gì ở nơi này?"
Tôi im lặng không trả lời, dòng sông rộng mênh mông không
nhìn thấy bờ, ánh đèn chiếu đi mất hút trong màn đêm tối, tôi nghĩ phải
chăng mình đang sa chân vào hố địa ngục khổng lồ? Trong cái hố này không biết còn chôn lấp bao nhiêu bao tải chứa thây người chết, mà vùi giữa
chúng lại là một chiếc máy bay ném bom.
Những điều đó khiến tôi phát
hoảng.
Chúng tôi giẫm trên những bao tải lô nhô cao thấp mà đi,
đến chỗ một cánh máy ba trồi lên trên mặt nước, chiếc cánh này đã bị
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!