Tối nay Lê Xán về nhà, rõ ràng tâm trạng tốt hơn lúc ra ngoài nhiều.
Cho dù vừa về đến nhà, bảo mẫu nói bố mẹ cô lại đến Bắc Thành công tác, cô cũng không có tâm trạng gì, chỉ gật đầu, ra hiệu mình biết rồi.
Cô mãi thành quen cầm túi xách, về phòng ngủ một mình.
Phòng cô cũng giống phòng của Đào Cảnh Nhiên, có phòng bên trong, bên trong có đầy đủ cả phòng khách và phòng để quần áo.
Cô ngồi trên ghế sofa, mở điện thoại ra, nhìn khoản thanh toán WeChat 20 tệ mà mình đã trả vài tiếng trước.
Cô cũng không ngờ, ác ý muốn nhục nhã người ta lộ rõ như vậy lại bị Thiệu Khinh Yến dễ dàng tiếp nhận.
"Tiền xe đi hóng gió, 20 tệ."
Sau khi nghe cô nói xong, dù anh cũng thoáng sững sờ nhưng mà chẳng mấy, anh nhanh chóng lấy điện thoại ra, để lộ mã quét nhận tiền WeChat của mình cho Lê Xán.
Động tác lưu loát, thái độ thản nhiên đã nói cho Lê Xán biết, mình lại thua rồi.
Cô thanh toán 20 tệ.
Sau đó vẫy tay với Thiệu Khinh Yến, nói với anh lần sau gặp anh.
Có lẽ là việc hóng gió mang tới cho cô ngập tràn vui vẻ, cho dù cô thua Thiệu Khinh Yến nhưng cũng không quá tức giận.
Thậm chí cô còn có tâm trạng một mình bắt xe đi đến bên sông, chọn một nhà hàng cạnh sông, ăn hết một phần bò bít tết.
Cô dần dần trượt xuống, không giữ được tư thế ngồi.
Sau khi thoát khỏi giao diện thanh toán, cô lại mở khung nhắn tin với Lâm Gia Giai.
Lê Xán: [Chọt chọt. jpg]
Lê Xán: [Gửi cho mình WeChat của Thiệu Khinh Yến.]
Bên Lâm Gia Giai lập tức nhắn lại: [Ai cơ?]
Lê Xán lại xác nhận ba chữ kia lần nữa: [Thiệu Khinh Yến.]
Lâm Gia Giai liền gửi danh thiếp của bạn bè dễ như trở bàn tay.
Nhưng đúng lúc này, cô nàng lập tức tóm lấy Lê Xán bắt đầu hỏi lung tung.
"Cậu thêm WeChat của Thiệu Khinh Yến làm gì?"
"Thấy lần trước các cậu ăn cơm cũng đâu có nói chuyện với nhau."
"Cậu tìm cậu ta có chuyện gì thế?"
"Không phải cậu cũng có họ hàng cần dạy thêm đấy chứ?"
Lê Xán nghe một tràng liên tiếp như vậy, cũng khá kiên nhẫn trả lời lại Lâm Gia Giai:
[Không phải, mình tìm cậu ta để hỏi chuyện chơi cờ.]
Đề ngăn Lâm Gia Giai lại hỏi cụ thể là gì, Lê Xán nói đơn giản chuyện họ tình cờ gặp nhau ở nhà họ Đào đêm đó trước.
Thua chính là thua, cô cũng không có gì mà phải không thừa nhận.
Sau khi Lâm Gia Giai nghe xong lại im lặng một lúc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!