Cuối cùng Thiệu Khinh Yến thương lượng thời gian về diễn thuyết với trường học là vào thứ tư tuần tới.
Đúng hôm ấy Lê Xán lại hẹn ký hợp đồng với đối phương, cho nên không thể đi cùng anh được.
Nhưng để phòng ngộ nhỡ, Thiệu Khinh Yến vẫn cho cô một tờ giấy thông hành của trường học, bảo cô nếu rảnh thì có thể đến.
Sau khi thoả thuận xong các điều khoản với bên A, thời gian vừa đúng 4 giờ chiều.
4 giờ chiều, Lê Xán nghĩ nghĩ một lúc, bây giờ chạy đến thì vừa hay có thể nghe được một phần cuối cùng trong bài diễn thuyết của anh, cho nên cô quyết định thu dọn đồ, bảo tài xế đưa mình đến trường THPT Thực nghiệm.
Từ studio của bọn họ cho đến Thực nghiệm, không bất ngờ lắm khi phải đi qua đường Hoành Sơn.
Lê Xán ngồi trong xe, ngẩng đầu là có thể thấy một mảng xanh um trên đỉnh đầu. Những cành cây trơ trọi, mạnh mẽ vào mùa đông giờ đây đã thay da đổi thịt, thoả ra sức sống khác biệt.
Buổi chiều trên đường Hoành Sơn, ánh sáng thật đẹp.
Cô ngửa mặt lên, những tia nắng lấp lánh xuyên qua tán cây, lướt trên má cô, vẽ nên một áng văn an bình nhất của tháng năm.
Cuối cùng cũng đến cổng trường THPT Thực nghiệm, Lê Xán lấy giấy thông hành tạm thời mà tối qua Thiệu Khinh Yến đưa cho mình.
Vì không thể lái xe vào trường nên sau khi cô được bảo vệ cho phép thì tự xuống xe, đi bộ tìm chỗ mà Thiệu Khinh Yến gửi định vị cho mình.
Là giảng đường đa công năng của THPT Thực nghiệm.
Hình như bình thường không mở cho người ngoài, chỉ có trường hợp đặc biệt mới dùng để tổ chức một số bài diễn thuyết đặc biệt.
Lúc Lê Xán chạy đến, bài diễn thuyết đã sắp kết thúc.
Cô đứng ở phía sau cùng của giảng đường, nghe thấy Thiệu Khinh Yến nói lời cuối cùng với các đàn em của anh:
"... Các em chỉ còn một tháng nữa là thi đại học rồi, hôm nay anh đến diễn thuyết cũng không phải để khoe khoang với các em, cũng không phải lấy tư cách tiền bối để nói với các em mà chỉ muốn nói với các em, cho dù là lúc nào, thuận cảnh hay nghịch cảnh cũng đừng từ bỏ chính mình. Thế giới ngoài kia rất rộng lớn, có lẽ tốt nghiệp là đích đến thanh xuân của các em, nhưng tuyệt đối không phải là đích đến của cuộc đời các em, cuộc đời của các em chỉ vừa mới bắt đầu, mọi chuyện đều có thể."
Giọng nói mát lạnh ngàn năm không đổi, vang lên mỗi một góc trống vắng trong giảng đường lớn thông qua microphone.
Dưới sân khấu dần vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Thiệu Khinh Yến lại nói tiếp trong tiếng vỗ tay: "Cuối cùng, vì cô Từ đã dặn anh nên anh muốn nhấn mạnh, giới thiệu thêm với các em về Thanh Hoa, khích lệ các em một chút, vậy nên anh nói thêm một câu cuối cùng nữa, nhà ăn của Thanh Hoa rất tốt, món ngon giá rẻ, có lẽ là nhà ăn có giá cả hợp lý nhất ở Bắc Thành, chào mừng các em đến đăng ký."
Anh mặc Âu phục thẳng thớm, cuối cùng cũng đứng thẳng người trên bục diễn thuyết.
Phía dưới khán đài, tiếng cười như sấm nổ vang lên. Cùng với hành động rời bục diễn thuyết của anh, những tràng pháo tay không ngớt cũng liên tục vang vọng khắp mọi ngóc ngách của giảng đường.
Tiếng vỗ tay kéo dài không dứt.
Cách biển người xa xôi, Lê Xán lặng lẽ nhìn khung cảnh này, ký ức lại bất ngờ bị kéo về đầu mùa xuân năm ấy.
Cũng là Thiệu Khinh Yến mặc Âu phục thẳng thớm, đứng trên sân khấu lễ trưởng thành của trường học, làm học sinh ưu tú đại diện phát biểu.
Khi đó, anh cũng dựa vào thành tích và năng lực của mình, giành được tất cả tiếng vỗ tay của các bạn dưới sân khấu.
Có thể nói giống khung cảnh trước mặt y như đúc.
Cô đứng tại chỗ, mãi lâu không nhúc nhích, thấy Thiệu Khinh Yến xuống bục diễn thuyết, lại nhanh chóng bị nhóm đàn em của anh vây quanh, hỏi đủ thứ vấn đề.
Cô dỏng tai lên nghe, loáng thoáng nghe thấy câu hỏi gì mà Thanh Hoa tự chủ tuyển sinh, còn có một số chính sách mới ra, kỳ thi tuyển sinh đại học mới sẽ được cải cách vào năm sau, vân vân.
Câu hỏi cuối cùng, cô nghe thấy một cô bé hỏi.
"Đàn anh trông đẹp trai thế này, có bạn gái chưa ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!