Lại một lần nữa bước vào khu nhà dân cũ kỹ ven đường Hoành Sơn, thực ra Lê Xán vẫn có hơi hoảng hốt.
Nghĩ kỹ lại thì bây giờ đã vào tháng 4, chuyện đó đã sắp trôi qua 6 năm.
Trên cầu thang vô cùng yên tĩnh, xung quanh chỉ thoang thoảng mùi khói lửa đặc trưng của phố phường.
Hệt như lúc cô đến năm đó, không có bà Tôn Vi, không có dì Trần Mẫn, chỉ có Thiệu Khinh Yến nắm tay cô, dắt cô đi lên từng bước, từng bước một.
Vì bình thường dù không phải ngày lễ Tết gì, Thiệu Khinh Yến cũng thường xuyên về nhà nên bây giờ, hai người không mang nhiều đồ, tất cả đều do một mình Thiệu Khinh Yến xách, Lê Xán chỉ cầm một hộp quà rất nhẹ để tượng trưng.
Trong nhà không khoá cửa, đẩy cánh cửa sắt cũ kỹ ra là có thể nghe thấy tiếng bận rộn trong bếp của bà Thiệu Thấm Phương.
"Mẹ." Thiệu Khinh Yến đứng ngoài cửa gọi một tiếng.
Bà Thiệu Thấm Phương lập tức ló đầu ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy Lê Xán, hình như toàn thân bà có chút bối rối.
"Đây là Xán Xán nhỉ?" Bà cười một cách rõ ràng là gượng gạo.
Thật ra Lê Xán cũng giống bà.
Đây là lần đầu tiên cô đối diện trực tiếp với bà Thiệu Thấm Phương như vậy.
Cho dù trước khi tới, Thiệu Khinh Yến đã dặn đi dặn lại cô là mẹ anh dễ sống bao nhiêu, nhưng cô vẫn không tránh khỏi việc đổ mồ hôi ở lòng bàn tay.
"Chào cô ạ." Cô cố gắng hết sức để nặn ra nụ cười dịu dàng nhất mà cả đời cô có thể làm được.
"Được, được, à, mẹ còn có mấy món trong bếp, xong ngay thôi, các con cứ tự nhiên tìm chỗ ngồi trước đi, đồ gì đó cũng cứ để xuống là được."
Lê Xán khẽ đáp một tiếng, sau đó nhìn Thiệu Khinh Yến.
"Không phải đến rồi sao?" Trước giờ Thiệu Khinh Yến chưa bao giờ thấy dáng vẻ căng thẳng như bây giờ, cười đưa tay lấy hộp quà trong cô, đặt xuống mặt bàn.
Anh chuyển cho cô một cái ghế.
Nhưng Lê Xán nhìn Thiệu Thấm Phương trở về nhà bếp xong thì ánh mắt lại đánh giá một vòng quanh căn nhà nhỏ, nói, "Em muốn vào phòng anh xem xem."
Lê Xán vẫn còn nhớ hình ảnh căn phòng của Thiệu Khinh Yến.
Lúc trước cô từng đến một lần, sau đó mãi chưa quên.
Phòng anh rất nhỏ, chỉ có ba món đồ là giường, bàn học và tủ quần áo, bàn học đối diện với cửa sổ, bình thường ngồi trước bàn, ngẩng đầu lên là có thể thấy được phong cảnh ngoài cửa sổ.
Gần thì có cây cổ thụ trăm năm dưới tầng, xa xa thì có nhà cao tầng san sát nhau.
Hôm nay ánh nắng ngoài cửa sổ rất đẹp, thời tiết tháng 4, ôn hoà, ngay cả cơn gió mát thổi vào cũng có mùi hương xoa dịu lòng người.
Lê Xán được Thiệu Khinh Yến đưa đến ngồi trước bàn, dần dần nảy sinh một thứ ảo giác như đã cách mấy đời.
Vì Thiệu Khinh Yến ít khi ở đây nên trên bàn học được dọn dẹp rất sạch sẽ, dường như chẳng có gì mấy.
Thiệu Khinh Yến đưa cô vào phòng xong thì mình vào phòng bếp giúp bà Thiệu Thấm Phương, một mình Lê Xán ngồi trong phòng anh, nhìn trái ngó phải, cuối cùng mở tủ quần áo của anh ra.
Giống như bàn học, quần áo trong tủ của Thiệu Khinh Yến bên này cũng ít đến đáng thương,
Thậm chí Lê Xán còn không phải lục kỹ cũng có thể nhìn thấy trong tủ chỉ còn hai chiếc áo cộc và một chiếc quần dài, còn có đồng phục hồi trước của Thực nghiệm.
Hai bộ mùa hè, hai bộ mùa đông, sau đó thì không còn gì nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!