Chương 68: (Vô Đề)

Kết thúc Tết Âm lịch, một mình Thiệu Khinh Yến về Vân Thành làm việc trước, một năm hiếm khi Lê Xán đến Hồng Kông nên bị ông bà ngoại giữa lại đến hết Tết Nguyên tiêu mới về.

Nhưng hôm cô về, cô cũng không nói trước cho Thiệu Khinh Yến, cũng chẳng vội về nhà.

Lâm Gia Giai mang tài xế nhà mình đến sân bay đón cô, trên đường đi hai người vô cùng yên lặng.

Khung cảnh này có hơi quen thuộc.

Lâm Gia Giai nhớ ra, lần trước Lê Xán bảo cô ấy đến đón, ngay cả nhà cũng về là năm 18 tuổi, cô vừa thành niên thì đã bị bạo lực mạng, sau đó đi tìm Emily tính sổ.

Cô ấy còn nhớ, hôm đó Lê Xán mua hai chai nước trên đường, sau đó không thèm nói gì, lập tức tạt Emily ướt sũng ngay trên con phố.

Cô ấy nhìn biểu cảm lạnh lùng lúc này của Lê Xán, chẳng khác gì so với tình huống lúc đó.

"Xán Xán..." Cô ấy dè dặt nói.

"Hửm?"

Lê Xán đang nhắm mắt nghỉ ngơi, thấy cô ấy gọi mình thì nhanh chóng mở mắt ra.

Cô lặng lẽ nhìn Lâm Gia Giai, nét mặt không khác gì lúc bình thường.

Chỉ là có lẽ Lâm Gia Giai biết hôm nay cô muốn đi làm gì, cho nên dưới cái nhìn của cô ấy, nét mặt bây giờ của Lê Xán đã lạnh đến đáng sợ.

"Mình nghĩ chắc là Hà Minh Lãng nhất thời hứng lên nên mới hùa theo mấy người đó mấy câu, cậu đừng cho là thật..."

Cô ấy hơi căng thẳng, thậm chí chợt hối hận vì đã nói chuyện hôm đó cho Lê Xán.

Lê Xán nhìn cô ấy, cũng chẳng dao động bao nhiêu, chỉ hỏi một câu lạnh lùng như thường ngày, "Nếu hôm ấy người bị nói ăn bám là bạn trai cậu, cậu còn nói vậy với mình không?"

"..."

Thoáng chốc Lâm Gia Giai cũng không nói nên lời.

Chắc là không đâu.

Cho dù là ai nghe thấy người ta sỉ nhục người mình vừa mới yêu, còn đang trong thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt, cũng sẽ không ngồi yên được.

"Vậy tốt xấu gì cũng là bạn bè nhiều năm như thế..."

"Là cậu ta không coi mình là bạn bè trước."

Lê Xán nói rất rõ ràng.

Trước chuyện này, đương nhiên cô cũng thừa nhận, trừ Thiệu Khinh Yến ra thì nhóm Đào Cảnh Nhiên và Lâm Gia Giai là nhóm bạn bè tốt nhất của cô.

Nhưng hiển nhiên, Hà Minh Lãng không xem cô là bạn.

Nhìn dáng vẻ đắn đo của Lâm Gia Giai, Lê Xán nói với cô ấy: "Lúc đó nếu cậu sợ ngại thì cứ ngồi trên xe chờ mình đi, mình tự vào là được."

Trước khi cô về Vân Thành đã cố ý nhắn tin trong nhóm là tối muốn mọi người tụ tập một chút, thậm chí cũng đặt chỗ cả rồi, ở quán bar khu bến sông.

Vừa khéo là quán bar mà bọn Đào Cảnh Nhiên và Thiệu Khinh Yến đã đến tối hôm giao thừa.

Đến khi xe dần dừng lại trên đường ở khu bến sông, Lâm Gia Giai nhìn người đến người đi quanh năm bên ngoài, vẫn quyết tâm xuống xe đi cùng Lê Xán.

8 giờ tối, lúc này quán bar vẫn còn chưa sôi động lắm, chỉ có vài khách nhàn rỗi đang uống rượu, trên chiếc ghế dài ngồi tốp năm tốp ba những người hiếm hoi được nghỉ cuối tuần.

Lúc Lê Xán đến chỗ đã đặt, mấy người Đào Cảnh Nhiên, Hà Minh Lãng, còn có Sầm Lĩnh đang nói chuyện ồn ào, thấy Lê Xán và Lâm Gia Giai đến thì Sầm Lĩnh là người duy nhất chẳng hay biết gì ở đây chỉ vào hai người la hét: "Đến muộn rồi, đến muộn rồi, phạt rượu!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!