Tối nay Lê Xán không muốn về nhà.
Ánh mắt cô nhìn Thiệu Khinh Yến rõ ràng, nhưng lại không muốn mình nói ra khỏi miệng.
Đương nhiên là Thiệu Khinh Yến hiểu, anh chậm rãi làm hai tay Lê Xán ôm mình càng thêm chặt, sau đó dựa theo tư thế giống như buổi chiều của hai người, vòng hai chân cô quanh hông mình, ôm lên giường.
Eo của Thiệu Khinh Yến, rất khoẻ.
Lê Xán đã biết từ lâu.
Áo khoác của cô vẫn là anh cởi, giày cũng thế, chỉ là còn muốn nhiều thứ hơn so với hồi chiều, dường như anh muốn chậm rãi cởi từng thứ một.
Lê Xán không từ chối.
Nụ hôn của anh rơi xuống rất chậm, tựa như đang cho cô thời gian để chuẩn bị tâm lý.
Chỉ là anh ôm cô rất chặt, như thể một giây sau toàn thân cô sẽ bị vùi vào cơ thể của anh.
Đối với chuyện như thế này, trước giờ Lê Xán không có kinh nghiệm gì, chỉ là hồi trước đã từng nghe Lâm Gia Giai nói mấy lần, bảo là rất đau...
Sau khi qua lại lần nữa với Thiệu Khinh Yến, có đôi lần hôn nhau, Lê Xán cũng cảm nhận được khác thường.
Nhưng lúc ấy hai người mới yêu nhau không lâu, nếu có chuyện này thì đều là Thiệu Khinh Yến tự bình tĩnh lại hoặc chủ động vào nhà tắm giải quyết.
Lúc này, cô tóm lấy bắp thịt đã căng cứng hai bên cánh tay của Thiệu Khinh Yến, cơ thể cũng không nhịn được giống như anh, căng thẳng đến nỗi không thể căng thẳng hơn.
Nụ hôn của Thiệu Khinh Yến dần trở nên dồn dập, như điềm báo cuối cùng trước cơn mưa bão sắp ập đến.
Ban đầu chỉ là những nụ hôn nhẹ nhàng, ngoan ngoãn nơi khóe môi cô, giờ đã bắt đầu mon men chiếm lấy cả bờ môi, cả gò má, cổ cô...
Lê Xán cảm thấy hơi nhột, nhưng cô thật sự không muốn từ chối.
Cô chỉ có thể bám chặt lấy cổ Thiệu Khinh Yến, chờ đợi khoảnh khắc ánh đèn trong phòng vụt tắt, nghe thấy tiếng ngăn kéo mở ra, tiếng xé vỏ.
Tim cô bất giác cũng đập mạnh theo.
Trong bóng tối, dường như cũng đang bị kéo ra ngoài.
Đêm hôm đó rất tối, Lê Xán chỉ nhớ vậy.
Nếu một người đang trôi nổi bỗng tìm được nơi nương tựa, thì có lẽ đó chính là hình ảnh của cô lúc bấy giờ.....
Eo của Thiệu Khinh Yến rất khoẻ.
Cô không nhìn lầm
...
Hơn nữa cơ bụng cũng rất căng.
Không phải công tử bột bình thường.....
Năm từ "ăn tuỷ mới biết vị" chưa bao giờ chỉ khúc xương.
Khoảnh khắc xương quai xanh của mình liên tục bị g*m c*n vô số lần, Lê Xán cảm thấy, mình thật sự rất giống một khúc xương.
Mà Thiệu Khinh Yến là chó.
Thiệu Khinh Yến ở Hồng Kông với Lê Xán liên tục bốn ngày, trừ ngày đầu tiên hai người có sức đi l*n đ*nh núi Thái Bình, xem màn bắn pháo hoa ở cảng Victoria ra thì mấy ngày sau, phần lớn thời gian đều ở trong khách sạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!