Chương 6: (Vô Đề)

Thiệu Khinh Yến lái xe về đến nhà, đúng lúc ánh ban mai vừa hé lên.

Trong nhà im ắng, hình như có người còn đang ngủ.

Nhưng đến khi cậu mở cửa vào, thoáng cái, bà Thiệu Thấm Phương đã đi từ trong phòng ra.

"Về rồi à?" Bà dịu dàng hỏi.

"Sao tối qua con không về nhà, đi dạy thêm xong đi đến cửa hàng tiện lợi làm luôn hả?"

"Vâng."

Thiệu Khinh Yến đặt cặp sách xuống, không nói thêm gì nữa.

"Tối qua con ăn cơm chưa?"

"Con ăn rồi."

Lúc này Thiệu Thấm Phương mới đặt đồ ăn sáng xuống, rồi lại hỏi cậu tiếp, "Ăn ở nhà con dạy thêm đó hả? Hôm qua dạy thêm nhà người ta thế nào?"

"Cũng được ạ, nhà họ cũng khá tốt."

Cho dù là người một nhà, Thiệu Khinh Yến cũng vẫn trả lời như vậy.

Thiệu Thấm Phương khẽ thở dài một tiếng, dường như cũng không phát hiện con trai đang tránh nặng tìm nhẹ, bà chỉ tự trách nói, "Cũng vì mẹ vô dụng, con được tuyển thẳng vào Thanh Hoa rồi, cũng phải để con vất vả bên ngoài kiếm tiền sinh hoạt..."

"Không sao." Thiệu Khinh Yến an ủi bà mãi thành thói quen, "Chuyện này không liên quan đến mẹ, tuyển thẳng xong cũng không cần phải đến trường nữa, con ở nhà cũng rảnh rỗi, chẳng bằng ra ngoài nhận dạy thêm, vừa tiện vừa thoải mái."

"Huống chi..."

Cậu ngừng lại.

"Nhà họ thật sự rất tốt, đúng là tối qua con giảng bài cho cậu nhóc quá giờ nên mới không kịp về nhà ăn cơm."

Thiệu Thấm Phương nghe vậy, cuối cùng cũng nở nụ cười.

"Nhưng con cũng không thể bận đến thế được, dạy thêm dễ kiếm tiền, thế thì chỗ cửa hàng tiện lợi, tạm thời đừng làm nữa nhé..."

Sau khi Thiệu Khinh Yến chắc chắn có suất tuyển thẳng, người nghe danh đến nhà cậu để học thêm cũng không ít, bao gồm cả nhà họ Đào, cậu nhận dạy thêm một lúc ba nhà.

Ngoài ra, anh còn làm bán thời gian ở cửa hàng tiện lợi gần nhà, ngày nào cũng bận rộn, không dạy thêm cho học sinh thì cũng làm ở cửa hàng, hoặc là đi lại giữa dạy thêm và cửa hàng.

Dù cậu còn trẻ tuổi nhưng suốt ngày vất vả như vậy, Thiệu Thấm Phương nhìn cũng rất đau lòng.

"Chỗ cửa hàng chỉ là đứng thu ngân thôi mà, cũng không mệt lắm, con vẫn còn trẻ, kiếm được nhiều thì cứ kiếm thôi."

Hiển nhiên Thiệu Khinh Yến cũng không vì mấy câu của mẹ mà tuỳ tiện bỏ công việc của mình, dạy cả một buổi tối nên sắc mặt cậu không tốt lắm, sau khi bỏ cặp sách vào phòng thì đi vào nhà vệ sinh rửa mặt trước.

Thiệu Thấm Phương đứng tại chỗ, lại lặng lẽ thở dài một hơi.

"Mẹ làm xong đồ ăn sáng rồi, lát nữa ăn sáng xong rồi hẵng ngủ tiếp nhé." Bà lại nói với Thiệu Khinh Yến.

"Vâng."

Thiệu Khinh Yến nhanh chóng rửa mặt đánh răng, rồi đi vào căn bếp chật hẹp bưng đồ ăn sáng giúp mẹ.....

Sau khi Lê Xán rời giường lại nhìn thấy ván cờ đam mà tối qua mình chưa phân tích xong. Những viên thuỷ tinh trong suốt rải rác trên bàn cờ, trông thì lộn xộn nhưng thực ra là cô dựa vào đường đi của mình và Thiệu Khinh Yến trong trí nhớ để dựng lại từng tí từng tí một.

Hồi trước, Lê Xán không cho rằng được tuyển thẳng vào Thanh Hoa là một chuyện lợi hại cỡ nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!