Chương 5: (Vô Đề)

Trận tuyết này của Vân Thành kéo dài đến mấy ngày.

Thành phố mấy năm rồi mới rơi xuống một trận tuyết lớn như vậy, vì đã sớm dự báo có bão tuyết lớn nên dường như nhất thời, cả thành phố cũng ngừng lại.

Lê Xán ở nhà ba ngày liên tiếp không ra ngoài.

Ngay cả bố mẹ cô trước giờ cần mẫn cũng vì trận tuyết này mà hiếm khi ở nhà nghỉ ngơi một ngày.

Cô ngồi dựa vào chiếc sofa nhỏ trong phòng mình, vừa thưởng thức cảnh tuyết hiếm thấy ngoài chiếc cửa sổ sát đất lớn, vừa loay hoay nghịch rubik kỳ lạ mà mấy hôm nay mình mới có được, trên màn ảnh gần đó đang chiếu một bộ phim điện ảnh ly kỳ mới ra mắt.

Đúng 4 giờ chiều, quý bà Tôn Vi lên gõ cửa phòng cô, nhắc cô chuẩn bị ra ngoài.

Lê Xán vươn vai một cái như không xương, lúc này mới bò dậy khỏi ghế sofa đã làm ổ cả một ngày.

Nhân viên gương mẫu như bố mẹ cô, cho dù vì tuyết lớn mà bị ép ở nhà nghỉ ngơi cũng không quên tranh thủ thời gian duy trì các mối xã giao của mình.

Tối nay Lê Xán phải đi cùng hai người, không phải nơi nào khác mà là nhà của Đào Cảnh Nhiên ở chung khu.

Mấy năm trước, vì lý do công ty cần mở rộng lĩnh vực phát triển mà bố mẹ Đào Cảnh Nhiên bị ông cụ Đào lúc đó phái đi Giang Thành, đi tận mấy năm, kéo theo Đào Cảnh Nhiên và hai đứa em trai em gái của cậu ta cũng sinh sống rất lâu ở Giang Thành, nửa năm gần đây mới về Vân Thành.

Sau khi về Vân Thành, đương nhiên là lại cần gấp gáp giữ gìn đủ loại quan hệ.

Ông nội Lê kinh doanh lớn, lại ở cùng khu trang viên với nhà họ Đào, cũng coi như là hàng xóm, vậy nên bữa cơm này cũng là chuyện sớm muộn mà thôi.

Lê Xán thay quần áo, đi theo sau bố mẹ, ngồi xe đến nhà họ Đào.

Trước khi chính thức vào cổng chính biệt thự nhà họ Đào, cô để ý thấy trong một góc trước vườn hoa nhà họ có một chiếc xe đạp không được mới lắm, thậm chí có thể nói là rất cũ kỹ đậu ở đó.

Xe đạp được sửa chữa cũng tạm được, chỉ là kiểu dáng rất cũ, cũ đến nỗi cho dù đưa cho Lê Xán 10 năm trước, cô cũng không thèm liếc mắt nhìn.

Nhưng vẫn đưa mắt qua nhìn một cái.

Chẳng mấy mà ánh mắt cô lại đặt vào ánh đèn sáng chói trong nhà họ Đào.

Thân làm bạn bè chơi từ nhỏ đến lớn với Đào Cảnh Nhiên, tất nhiên đây không phải lần đầu Lê Xán đến nhà họ Đào, cũng không phải lần đầu gặp bố mẹ Đào Cảnh Nhiên.

Người lớn có chuyện người lớn cần phải nói, sau khi Lê Xán chào hỏi với bọn họ thì được bảo Đào Cảnh Nhiên đưa hai em trai em gái đang ở phòng trên tầng, cô có thể lên tìm bọn họ chơi cùng.

Lê Xán vui vì được tự do.

Đi một đường lên tầng, quen thuộc tìm thấy phòng của Đào Cảnh Nhiên.

Cốc cốc.

Cô gõ cửa hai lần.

Trong phòng không có ai.

Cô nhớ ra phòng của Đào Cảnh Nhiên cũng là một căn phòng đôi* tương đối lớn, chắc là cậu ta ở trong phòng không nghe được, thế là lại tăng thêm lực gõ trên tay, gõ lại hai lần nữa.

(*) Nguyên văn là  – Sáo gian, có nghĩa là một căn phòng mở ra một căn phòng khác, kiểu phòng trong phòng ấy, tiếng Việt mình không tìm được nên edit tạm như vậy.

Vẫn không có ai.

Lê Xán chỉ có thể lấy điện thoại ra, định gọi cho Đào Cảnh Nhiên.

Lúc cô vừa mới mở màn hình điện thoại lên, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng lạch cạch trong phòng, sau đó có tiếng bước chân từ xa lại, dần dần đến gần cô.

Cô vẫn thong dong, nhanh chóng tắt điện thoại, chờ người ra mở cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!