Sau khi vết thương ở chân gần như khỏi hẳn, cuối cùng Lê Xán cũng có thể ra ngoài.
Ngày đầu tiên ra ngoài, Đào Cảnh Nhiên nhắn tin trong nhóm, bảo là anh ấy cũng hẹn được thời gian ăn cơm với Thiệu Khinh Yến, 7 giờ tối ngày kia.
Còn đặc biệt @ Lê Xán trong nhóm, hỏi cô rốt cuộc có đi hay không.
Lê Xán còn chưa kịp trả lời thì Lâm Gia Giai đã trả lời thay cô.
Lâm Gia Giai: [Đi! Sao cậu ấy lại không đi chứ?! Chân cậu ấy đau, nằm ở nhà bao nhiêu ngày như thế, không hoạt động gân cốt một thì người sắp tàn phế rồi!]
Lê Xán: "..."
Vốn dĩ cô còn đang suy xét, nhưng nhìn Lâm Gia Giai, ngón tay sáng lấp lánh của cô gõ gõ mấy lần trên bàn phím, xoá xoá bớt bớt, cuối cùng vẫn đồng ý.
[Đi chơi đi.] Cô nói.
Thế là Đào Cảnh Nhiên bắt đầu đặt quán cơm và phòng riêng.
Lê Xán đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu, người đàn ông đối diện vừa hay đang nói chuyện mấy hôm trước mình đi du lịch ở Tam Á với cô.
"Tam Á bây giờ đúng là không so được với mấy năm trước, chỉ nói riêng chuyện chặt chém thôi cũng đã nghiêm trọng chưa từng thấy, cô không biết đâu, tôi ở đó hơn một tuần mà thấy biết bao nhiêu người phải bực mình vì giá cả quá đắt..."
"Thế sao?"
Giọng Lê Xán nhẹ nhàng, cũng không thấy hứng thú bao nhiêu.
Nhưng rõ ràng người đàn ông đối diện không nghe ra được, vẫn còn nói tiếp chuyện mình định Tết đến đảo Bali.
Lê Xán nghe mà thấy thật sự chẳng có hào hứng gì.
Người đàn ông hôm nay chính là con trai của vị khách hàng đầu tiên mà cô vừa hoàn thành công việc cách đây vài ngày.
Vì đây là đối tượng do Lê Đàm giới thiệu nên cô cũng không tiện quá thất lễ. Hơn nữa, gần đây quảng cáo của bọn họ cuối cùng cũng sắp được tung ra, người này liền hẹn cô ra ngoài ăn cơm, nói là muốn bàn bạc thêm một số việc tiếp theo.
Nhưng ăn cơm đến giờ, Lê Xán chẳng thấy chuyện định bàn bạc nào mà chỉ nghe anh ta làm màu trước mặt mình hơn nửa ngày.
Lại qua gần 10 phút, cuối cùng Lê Xán không chịu nổi con người này nữa, mặc cho nhà hàng này làm đồ ăn ngon cỡ nào, cô cũng không muốn nghe anh ta nói tiếp nữa.
Thế là cô liếc mắt nhìn điện thoại, giả bộ như studio của mình đột ngột có việc gấp, cần phải đi ngay.
Người đàn ông lịch sự đứng dậy, hỏi có cần đưa cô về studio không.
Lê Xán từ chối thẳng: "Tài xế nhà tôi ở dưới tầng."
Một câu nói, dường như cuối cùng đã làm người đàn ông tỉnh táo lại.
Đúng thế, người ta là công chúa dẫu có đi đến đâu cũng có Rolls
-Royce đưa đón, hình như hôm nay anh ta đã huênh hoang quá mức.
Vậy nên anh ta lúng túng đứng tại chỗ, đưa mắt nhìn Lê Xán rời đi.
Vừa hay, cùng lúc đó, bên trong phòng ăn của nhà hàng xoay, Thiệu Khinh Yến và Lục Kính Văn, còn có nhóm người đi cùng hôm nay đi tới trước thang máy.
"Làm phiền giám đốc Lục còn phải tự chạy đến Tinh Thành liên lạc với chúng tôi, hôm nay khó lắm chúng tôi mới đến Vân Thành, vốn dĩ bữa cơm này nên là chúng tôi mời khách."
"Ôi, sau này chúng ta còn lâu dài mà, làm gì phải quan tâm một bữa hai cơm chứ, chúng tôi còn phải nhờ cậy với giám đốc Tôn đưa chúng tôi đi kiếm tiền đấy."
Khuôn mặt Lục Kính Văn rạng rỡ, một tay vỗ vai người phụ trách ký hợp đồng của công ty phần mềm mới nổi, một tay c*m v** túi quần, cùng vào thang máy với người ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!