Thiệu Khinh Yến đi rồi.
Lê Xán chủ động bảo anh đi.
Điện thoại của bà Tôn Vi như đánh đòn cảnh cáo, đập thẳng vào đỉnh đầu cô, khiến cô vật lộn thoát ra khỏi sự hoang đường và vui sướng không có giới hạn mấy hôm nay, không thể không giữ lấy sự tỉnh táo.
Cô bảo Thiệu Khinh Yến đi rồi, đồng thời cũng bảo hôm nay không cần anh nữa, anh không phải lên.
Thiệu Khinh Yến không nói gì thêm, tựa như không biết vì sao đột nhiên cô lại bảo mình rời đi, cũng không nhìn thấy bốn chữ "Quý bà Tôn Vi" thật to bất ngờ nhảy ra trên điện thoại của cô.
Nhưng Lê Xán biết, anh nhìn thấy rồi.
Nhìn qua bóng lưng của anh, cô lại cảm giác được sự ngạt thở vô biên một lần nữa.
Như thể tất cả lại trở về điểm bắt đầu, về ngày hôm ấy, cô nhìn cơn mưa không ngừng rơi xuống ngoài phòng, bên tai toàn là giọng nói lời chia tay của anh.
Động tác thu dọn đồ đạc của Thiệu Khinh Yến rất nhanh.
Sạch sẽ, nhanh chóng.
Không có chút dấu vết anh từng ở trong nhà cô chút nào.
Lê Xán cứ nhìn xuống đất, hướng về phía cửa chính.
Anh đi chưa đầy mười phút, bà Tôn Vi đã đẩy cánh cửa đó ra.
Trong tay bà cầm theo một chiếc hộp giữ nhiệt, trên tay mang theo chiếc túi xách mà bà yêu thích đã lâu.
"Sao bệnh mà cũng không nói với trong nhà một tiếng, nếu không phải hôm qua anh con quay về nhà nhắc một câu thì đến giờ mẹ còn không biết đấy."
Bà mở hộp giữ nhiệt ra, bên trong là súp bồ câu mà bà đặc biệt phân phó cho người trong nhà nấu.
Lê Xán vừa ngửi thấy mùi thì đã nhíu mày.
"Hôm qua cô Dung vừa nấu cho con rồi." Cô rầu rĩ nói.
"Nấu rồi là được, xương cốt bị thương tổn, đáng lẽ nên uống nhiều súp bồ câu."
Bà Tôn Vi chuyển hướng sang phòng bếp, liếc mắt nhìn, hỏi: "Cô Dung không ở đây sao?"
"À, cô ấy đi ra ngoài mua đồ ăn rồi ạ, hôm nay con không muốn uống súp bồ câu, muốn ăn gà ta nên cô ấy cố ý lái xe ra vùng ngoại thành, bảo là sáng thì chợ bên đó có bán."
Lê Xán cúi đầu chơi điện thoại, đương nhiên sẽ không nói cho bà Tôn Vi chuyện muốn ăn gà ta là quyết định trước mắt của cô gọi cho cô Dung sau khi nghe cuộc điện thoại của bà.
Cô không thể không đẩy cô Dung đi.
Nếu không, cô thật sự vô cùng sợ hãi, cô Dung sẽ gặp mặt bà Tôn Vi, trong lúc vô tình sẽ nói chuyện của Thiệu Khinh Yến ra.
"Ừ."
Tôn Vi nghe cô, may là không phát hiện ra vấn đề gì, vén ống quần ngủ rộng rãi của cô lên, đưa mắt nhìn, lông mày bất giác khẽ nhíu lại.
"Trông mắt cá chân vẫn hơi sưng đấy, bác sĩ bảo con nghỉ ngơi bao lâu? Có phải ít nhất hai tuần không?"
"Bảo là một tuần thì cũng gần khỏi rồi, có nặng lắm đâu."
"Thương cân động cốt một trăm ngày, dù có nặng hay không thì dạo này con phải ở nhà nghỉ ngơi cho khoẻ mới được."
Giọng bà Tôn Vi bất giác lại nặng hơn một chút, nhìn quanh căn hộ penthouse trống rỗng trên tầng cao nhất rồi lại nói: "Anh con nói con không muốn về nhà ở, thế mẹ sẽ xếp cho con hai cô nữa đến đây, không thì lại như hôm nay, cô Dung ra ngoài mua đồ ăn, nhỡ con muốn gì thì ai chăm sóc con? Ai giúp con lấy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!