Chương 43: (Vô Đề)

Hôm đi Vân Sơn vào đúng chủ nhật, đồng thời cũng là lần đầu tiên tuyết rơi ở Vân Thành sau Tết Dương lịch.

Đó là tuyết của năm 2024.

Là trận tuyết đầu tiên của Vân Thành năm 2024

Lê Xán và Thiệu Khinh Yến xuất phát từ Duyệt Thành Loan, từ đây đến khu nghỉ dưỡng ở Vân Sơn mất tầm hai, ba tiếng lái xe.

Lê Xán vẫn ngồi ở phía sau xe của Thiệu Khinh Yến như thường lệ.

Nhưng lúc này lại khác với lúc trước

Hàng ghế sau vốn lạnh lẽo trống trải, không biết từ lúc nào đã được đặt thêm gối ôm và chăn.

Còn là kiểu mà Lê Xán thích nữa.

Lê Xán nhìn lên kính chiếu hậu, lặng lẽ quan sát Thiệu Khinh Yến ngồi ở ghế lái, cũng không nói cảm ơn.

Cô giũ lớp chăn lông mềm như nhung ra, chỉnh lại hai cái gối dựa, cô rất biết hưởng thụ, trước tiên phải để bản thân dễ chịu đã.

Sau khi xuất phát, bluetooth trên xe tự động kết nối với điện thoại của Lê Xán.

Lần này, cô không bật mấy ca khúc đau khổ của Lương Tịnh Như nữa mà mở bừa một danh sách phát cô hay nghe lên.

Là thể loại rap bình thường mà bây giờ giới trẻ hay nghe.

Nhưng Thiệu Khinh Yến thì không quen lắm.

Bình thường Thiệu Khinh Yến không nghe rap, cũng ít khi đi mấy chỗ như hộp đêm, nên đối với văn hoá nhảy disco phổ biến như bây giờ thì ù ù cạc cạc.

Dù là người trẻ từng sống ở Mỹ, hay là người trẻ về nước làm đầu tư mạo hiểm, nhưng ngoài việc bình thường phải nghiên cứu đầu tư ra thì cuộc sống của anh chẳng giống người trẻ chỗ nào.

Những bài hát kỳ lạ của Lê Xán liên tục vang lên, khiến chặng đường của họ không còn im lặng và tĩnh mịch, không khí trong xe khá thoải mái.

"Lưng tựa vào sông Gia Lăng, uống rượu với uống canh; uống nước trên trời, ta đến làm thần tiên..."

Lại là một bài hát mà Thiệu Khinh Yến chưa từng nghe, nhưng anh biết sông Gia Lăng ở Trùng Khánh.

"Anh từng đến Trùng Khánh chưa?"

Thiệu Khinh Yến đang chăm chú lái xe thì chợt nghe thấy Lê Xán ngồi phía sau hỏi mình.

"Chưa." Anh thành thật đáp.

"Ồ."

Thật ra Lê Xán cũng đoán được.

Người cuồng học, cuồng công việc như anh, nếu bình thường không phải đi công tác hay xã giao gì đó thì chắc hẳn sẽ không đi đâu du lịch.

"Vậy lúc ở Mỹ, anh có đi chỗ nào chơi không?" Cô không khỏi tò mò hỏi.

Nếu đã đến Mỹ rồi mà không đi chỗ nào chơi thì có lẽ hơi phí nhỉ?

Thiệu Khinh Yến nhìn cô qua kính chiếu hậu, lắc đầu: "Chủ yếu là ở New York thôi."

Đại học Columbia ở New York, phố Wall cũng nằm ở đó, phạm vi cuộc sống của anh chỉ loanh quanh mấy chỗ đó thôi.

Lê Xán mím môi, nhất thời không biết nói thêm gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!