Chương 41: (Vô Đề)

Bởi vì mới dọn tới nên trong nhà không có gì cả, bếp còn chưa bật lần nào, cho nên Thiệu Khinh Yến không biết nên làm món gì cho Lê Xán ăn cả.

Anh nhìn ánh đèn rực rỡ phía ngoài cửa sổ, hỏi cô: "Em có muốn ra ngoài ăn không?"

"Không muốn." Lê Xán trả lời dứt khoát.

"Nhưng nhà tôi chỉ có mì ăn liền thôi."

"Nhà tôi có đồ nấu ăn." Lê Xán nhìn anh.

Thiệu Khinh Yến đã hiểu.

"Còn nửa tiếng nữa là tôi phải gửi dữ liệu rồi."

"Vậy nửa tiếng nữa làm xong anh tự lên đi."

Lê Xán chẳng mềm lòng chút nào, đẩy cửa ra, ra hiệu anh quét thang máy cho mình, cô muốn về nhà.

Thiệu Khinh Yến làm theo ý cô.

Cánh cửa thang máy mở ra trước mắt anh, rồi từ từ đóng lại.

Anh quay người, nhanh chóng suy nghĩ về bộ dữ liệu vừa in sâu vào tâm trí, định hoàn thành sớm rồi leo lên tầng 33 chuẩn bị bữa khuya cho Lê Xán.

Nhưng "đing" một tiếng.

Lúc anh đang định đóng cửa nhà lại thì cửa thang máy chợt mở ra.

Thiệu Khinh Yến quay đầu lại, thấy Lê Xán đứng trong tháng máy, mặt tái mét, khoanh tay nhìn anh đầy khó chịu.

"Tôi chưa từng ngắm cảnh đêm ở tầng thấp như này, anh bảo nửa tiếng đúng không? Cho tôi mượn ban công nhà anh ngắm một lát đi."

"..."

Thiệu Khinh Yến đứng ở cạnh cửa, kinh ngạc nhìn Lê Xán bước ra khỏi thang máy, đi lướt qua mình, tự ý đi về phía ban công.

Thật ra ban công nhà Thiệu Khinh Yến chẳng có gì, chỉ có một chiếc ghế mây đặt ở góc, hướng về phía ánh sáng bên bờ sông.

Còn không phải là anh đặt, chiếc ghế đó là của chủ cũ để lại.

Vì không muốn ở cùng một không gian với anh nên từ khi vào nhà, Lê Xán gần như chẳng dừng lại, đi thẳng ra ban công rồi tự nhốt mình ở ngoài.

Cô mở điện thoại lên xem thời gian, định nửa tiếng nữa sẽ chẳng khách khí gì giục Thiệu Khinh Yến lên tầng với mình.

Nhưng mà, ngoài dự đoán của cô, sau khi cô đóng cửa ban công lại, Thiệu Khinh Yến không đi làm việc ngay mà về phòng lấy chăn cho cô.

"Ngoài trời lạnh lắm, em đắp đi." Anh nói.

Lê Xán đứng trong gió rét, nhìn anh không chớp mắt.

Dường như đang nghĩ xem hành động này của anh có hàm ý gì.

Ngoài lý do anh tốt bụng ra thì cô chẳng nghĩ được gì khác.

"Không muốn đắp."

Nếu vậy cô thà chịu lạnh còn hơn nhận lấy lòng tốt của Thiệu Khinh Yến.

Thiệu Khinh Yến cứ cầm chăn đứng trước mặt cô hai phút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!