Chương 4: (Vô Đề)

Lê Xán không phải kiểu người dễ thân, nhưng Đào Cảnh Nhiên và Lâm Gia Giai thì lại là hai cao thủ lắm lời chính hiệu.

Cho dù đối diện là ai, chỉ cần đồng trang lứa là bọn họ có thể tán dóc, chuyện gì cũng nói được.

Trên đường đi đến nhà hàng, bọn họ ngồi xe thương vụ của nhà họ Đào.

Trong chiếc xe có bốn chỗ ngồi, Lê Xán và Lâm Gia Giai ngồi ở hàng ghế sau, còn Đào Cảnh Nhiên và Thiệu Khinh Yến ngồi ở hàng trước.

"Phải rồi, học sinh giỏi này, giới thiệu cho cậu, hai cô nàng này là bạn trước đây của tôi, cũng là bạn thân mà tôi chơi từ nhỏ đến giờ, học ở trường Quốc tế Tư Minh, trưa nay cũng ăn cơm với mình."

Để tránh cho Thiệu Khinh Yến mất tự nhiên, Đào Cảnh Nhiên giới thiệu Lê Xán và Lâm Gia Giai trước cho cậu.

Lâm Gia Giai cười nói tên của mình cho cậu, Lê Xán cũng nói theo.

Vì chỗ ngồi của cô ngay đằng sau Thiệu Khinh Yến nên cô không nhìn thấy nét mặt cậu lúc trả lời, chỉ biết giọng cậu còn lạnh lùng hơn cả trong điện thoại, cũng trong trẻo hơn.

"Thiệu Khinh Yến."

Cậu nói.

Đào Cảnh Nhiên cười hì hì tiếp lời, "Bọn cô ấy đã thấy tên cậu trên bảng vinh danh ở trường lâu rồi, hồi trước còn đứng ở cái ảnh đó của cậu lâu lắm."

"Phải đấy, thiên tài, nghe tên đã lâu rồi."

Lâm Gia Giai nhìn chỗ ngồi của Đào Cảnh Nhiên, cười cực kỳ thân thiện, hoạt bát xán lạn.

Lê Xán không đón lời bọn họ, để mặc cho mấy người đó nói chuyện tiếp, còn mình thì làm ổ ở chỗ ngồi, âm thầm đeo tai nghe bluetooth.

Nhà hàng cách trường Thực nghiệm không xa, chỉ cách hai con đường, là con đường ngô đồng Hoành Sơn.

Khi xuống xe, hơi thở trắng đục lập tức phả ra trước mặt cô.

"Xán Xán, cậu thấy cậu ấy thế nào?"

Trên xe, Lâm Gia Giai hào hứng nói chuyện với người ta cả đường, lúc xuống xe lại khoác tay Lê Xán, khuôn mặt hơi nôn nóng.

Lê Xán hiểu ngay ý tứ của cô nàng, cố ý đi chậm lại cùng cô ấy, đi sau lưng hai nam sinh.

Lâm Gia Giai nhỏ giọng nói với cô, "Mình thấy cậu ấy hơi trầm, không thích nói chuyện đáp lại người ta lắm."

Nhà họ Lâm kinh doanh chuỗi công viên trò chơi quy mô lớn, lúc Lâm Gia Giai còn nhỏ, công viên trò chơi của nhà cô nàng đã mở khắp cả nước, thành phố nào cũng có hàng loạt quảng cáo và lượng khách đông đảo, vậy nên từ nhỏ, hầu như những người xung quanh mà cô ấy tiếp xúc ai cũng đón tiếp bằng nụ cười niềm nở.

"Mình còn chưa gặp ai trầm như thế đâu, cả đường vừa rồi, nếu không phải có Đào Cảnh Nhiên tìm chuyện để nói, mình nghĩ chắc mình với cậu ấy không nói gì mất."

Lê Xán chẳng hề thấy kinh ngạc hỏi cô nàng, "Vậy cậu tính thế nào? Cứ thế bỏ người ta hả?"

Lâm Gia Giai suy nghĩ một lát, "Cho cậu ấy một cơ hội cuối cùng đi, xem lát nữa ăn cơm cậu ấy có ga lăng, có vui vẻ với mình không?"

Nếu vậy thì cô còn miễn cưỡng tha thứ cho sự buồn chán của cậu vừa rồi trên xe, còn chủ động theo đuổi người ta.

Lê Xán cười không nói gì, không có ý kiến gì với suy nghĩ của cô ấy.

Mặc dù toạ lạc trên con đường ngô đồng ngập phong tình kiểu Pháp, nhưng bên trong nhà hàng Đào Cảnh Nhiên đặt lại mang làn gió rất có ý hoạ tình thơ của Trung Quốc.

Trong phòng ăn là chiếc bàn tròn lớn kinh điển kiểu Trung, sau khi bọn họ ngồi xuống, lập tức có nhân viên phục vụ đưa khăn nóng cho bọn họ lau tay, sưởi ấm.

Lê Xán ngồi ở chỗ gần cửa sổ, vì lười nghe cuộc trò chuyện lúc có lúc không của mấy người này nên thẳng thừng quay đầu ra đằng sau ngắm cảnh tuyết rơi.

Đây là trận tuyết đầu tiên của Vân Thành sau Tết Dương lịch năm 2018.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!