Lê Xán rất xấu tính.
Bản thân cô cũng biết, mình rất xấu xa, xưa nay vốn đã rất xấu xa.
Từ nhỏ đến lớn, sở dĩ bây giờ cô chưa từng làm chuyện xấu không phải là vì cô có tấm lòng lương thiện, mà bởi vì trong thâm tâm, cô luôn khinh thường người khác, khinh thường những người có hoàn cảnh kém hơn mình.
Lẽ ra, đối với Thiệu Khinh Yến, cô cũng nên lạnh nhạt, thờ ơ như thế.
Thế nhưng chính bức ảnh năm đó đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ của cô.
Nếu khi đó không nhìn thấy bức ảnh ấy trong thư phòng của Trần Hoằng, Lê Xán nghĩ, có lẽ cô vốn chẳng có chút dây dưa nào với Thiệu Khinh Yến.
Nhưng chính bức ảnh đó khiến cô không ngừng muốn tiến lại gần anh, rồi giày vò, sỉ nhục anh.
Cuối cùng bị anh vứt bỏ.
Cô không phải là người rộng lượng nên chẳng thể nào chia tay xong vẫn coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.
Mức độ thù dai của cô cũng phải ngang ngửa độ giàu có của gia đình mình.
Buổi họp mặt cựu sinh viên Harvard hôm nay gần như hơn nửa số sinh viên tốt nghiệp ở Vân Thành đều có mặt.
Nhắc tới thì có vẻ như là chuyện xa xăm lắm, nhưng khi mọi người gặp lại nhau, không khí vẫn sôi nổi.
Lê Xán bị Lê Đàm dắt đi, gặp vài người xong thì được anh thả tự do, bảo cô tuỳ tiện đi dạo.
Lê Xán không đi đâu, chỉ đứng bên cửa sổ, liên tục nhìn xuống chiếc Volkswagen phơi mình dưới ánh nắng mùa đông kia.
Trong lúc đó, cô gửi tin nhắn cho Hà Minh Lãng, hỏi anh ta có tham gia buổi họp mặt của Đại học Columbia hay không.
Hà Minh Lãng trả lời cô, bảo là ban đầu định đi, nhưng tiếc là hai ngày nay ở Bắc Thành có một cuộc hội thảo học thuật mà anh ta quan tâm, nên đã đi Bắc Thành rồi.
Lê Xán đành thôi.
"Hello?"
Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông mặc vest kẻ caro tiến đến bên cô, trong tay cầm một ly rượu vang đỏ.
Lê Xán liếc anh ta một cái, chẳng buồn để ý.
"Hello." Cô đáp qua.
"Cô là em gái của đàn anh Lê à?" Người đàn ông mặc vest kẻ hỏi cô.
"Ừ."
Lúc nãy Lê Xán vừa mới theo Lê Đàm đi quanh hội trường, hầu như tất cả mọi người đều biết cô là em gái Lê Đàm.
Nhờ vào danh tiếng lẫy lừng của Lê Đàm, ánh mắt người đàn ông vest kẻ nhìn cô trở nên ấm áp và có thêm vài phần ý cười.
"Nghe nói cô tốt nghiệp Trường Kinh tế và Chính trị London, trùng hợp thật đấy, nhà tôi có một người em họ cũng tốt nghiệp trường đó, biết đâu hai người lại quen nhau."
"Thật sao?"
Rõ ràng là một câu hỏi, nhưng khi thốt ra từ miệng Lê Xán lại chẳng hề mang theo một chút ngữ điệu nghi vấn nào.
Rất dễ nhận thấy, cô không hề hứng thú gì với đề tài này.
Người đàn ông vest kẻ hơi ngượng, nhưng anh ta không hề nản lòng, trái lại tiếp tục nói một mình: "Nó tên là Hạ Huân, đang ở dưới lầu giao lưu với bên Đại học Columbia."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!