Chương 38: (Vô Đề)

Thiệu Khinh Yến.

Đã không biết bao lâu rồi Lê Xán không gọi lại cái tên này.

Đây là cái tên mà nửa đầu năm 18 tuổi, gần như ngày nào cô cũng gọi.

Trong những năm họ xa nhau, Lê Xán đã vô số lần tưởng tượng ra cảnh cô gặp lại Thiệu Khinh Yến, trong trường đại học, trên đường phố... Mỗi lần như vậy, cô đều bất lực tự nhủ với bản thân: Đừng nghĩ nữa, anh ấy vốn không yêu mày như mày yêu anh ấy đâu, anh ấy không xứng đáng. Nhưng lần nào cô cũng vô dụng, cứ không kiềm được mà nghĩ về anh.

Cô đã mơ thấy Thiệu Khinh Yến không chỉ một lần.

Mơ thấy anh đạp xe chở mình đi trên con đường Hoành Sơn rợp bóng cây ngô đồng.

Bóng cây ngô đồng hai bên đường từ thưa thớt, khô héo đến xanh tốt um tùm, dường như chẳng bao giờ nhìn thấy tận cùng.

Cô mơ thấy anh đứng ở cửa hàng tiện lợi, mơ thấy anh bước ra từ thư viện, thậm chí mơ thấy anh một tay nắm lấy tay Từ Lê Hòa, tay kia cầm đúng món hồng trà kem muối mà cô thích nhất.

Quá nhiều.

Những hồi ức của năm 18 tuổi ấy vẫn luôn nằm trong đầu cô, chẳng thể nào xua tan được.

Ngay cả khi nãy, Lê Đàm hỏi cô tiêu chuẩn là gì, trước mắt cô lại hiện lên hình ảnh của anh.

Nhưng cuối cùng người cô nhắc đến không phải anh.

Người mà hôm qua cô mới thấy trên ảnh, hôm nay đã xuất hiện trước mặt cô.

Lê Xán sửng sốt hai giây.

Nhưng cũng chỉ hai giây mà thôi.

Tối hôm qua, lúc Đào Cảnh Nhiên nhắc đến tên anh, cô đã ý thức được lần này không phải là mơ, có lẽ một ngày nào đó, cô và Thiệu Khinh Yến sẽ bất ngờ gặp lại nhau trên một con phố nào đó ở Vân Thành.

Có lẽ là cùng đến các buổi họp mặt, cũng có lẽ là lướt qua nhau.

Cho nên, tối nay, dù bất ngờ gặp lại nhau, nhưng cô quá ngạc nhiên.

Đôi mắt lạnh lùng của cô chạm phải ánh nhìn dịu dàng, điềm tĩnh của người đứng trong thang máy.

Người đứng trong thang máy bước ra ngoài một bước, nói chuyện với cô.

"Đã lâu không gặp, Lê Xán."

Vẫn là giọng điệu vô cùng bình tĩnh đó, vẫn là khuôn mặt điềm nhiên trước mọi biến cố.

Dường như gặp cô ở đây cũng chẳng khiến anh bận tâm, không hề có chút xao động hay ngạc nhiên nào.

Lê Xán hơi nhíu mày.

Đã lâu không gặp.

Hừ.

Đúng là đã rất lâu rồi không gặp.

Nhưng chẳng phải chính anh là người đã từng nói sẽ không gặp lại nữa sao?

Cô siết chặt điện thoại trong tay.

Thang máy đã đóng lại do mãi không có ai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!