Buổi tụ tập đêm giao thừa kéo dài đến rạng sáng mới kết thúc.
Ngày hôm sau, lúc mọi người vẫn còn đang ngủ ở nhà Hà Minh Lãng, điện thoại của Lê Xán đổ chuông đầu tiên.
Là bà Tôn Vi gọi đến, kêu cô tối nay về nhà ăn cơm.
Bữa tối nay không chỉ có gia đình cô mà còn có cô và chú, Từ Lê Hòa cũng đến.
Lê Xán cúp máy, nhìn đồng hồ, tối hôm qua ngủ muộn quá, giờ đã sắp trưa rồi.
Cô nhìn Lâm Gia Giai nằm cạnh mình vẫn ngủ say, quyết định không đánh thức cô ấy.
Lê Xán nhẹ nhàng xuống giường, nhắn tin kêu tài xế đến đón mình, sau đó bắt đầu chỉnh trang lại, chuẩn bị về nhà tắm rửa nghỉ ngơi.
Nhà mới của Lê Xán nằm ở số 1 Duyệt Thành Loan, lúc cô tốt nghiệp, Tôn Vi và Lê Triệu Vân đã chọn chung cư cho cô.
Thật ra khu đó cách nhà Hà Minh Lãng không xa, cũng nằm bên bờ sông Vân Thành. Đứng trên ban công, không cần ra ngoài vẫn có thể ngắm được toàn cảnh hai bên bờ sông.
Căn hộ của Lê Xán nằm ở tầng cao nhất.
Đồng thời cũng là căn hộ đắt tiền nhất.
Lúc về đến tiểu khu, đúng lúc ở sảnh lớn có một nhóm người đang dọn nhà.
Có vẻ là mới chuyển đến.
Lê Xán cũng không để ý, vẻ mặt mệt mỏi bước vào thang máy, một mình lên tầng.
Về đến nhà, rửa mặt thay đồ xong, cô mới thấy tỉnh táo hơn.
Mở điện thoại lên, đúng lúc người hàng xóm tầng dưới cô quen nửa năm trước vừa mới gửi tin nhắn cho cô.
Vivian: [Hello, Xán Xán, chúc mừng năm mới, nghe nói studio quảng cáo của cô chuẩn bị khai trương, đến lúc đó nhớ mời tôi tham dự nhé!]
Vivian: [À đúng rồi, hôm nay ở tầng dưới có một anh chàng đẹp trai chuyển vào đó, cô biết không?]
Lê Xán nhớ lại lúc nãy ở dưới sảnh có mấy công nhân chuyển nhà, trả lời lại: [Tôi có thấy chuyển nhà, nhưng không thấy mặt mũi như nào.]
Vivian ở đầu bên kia vô cùng kích động: [Để tôi nói cho cô nghe nhé, sáng nay tôi ra ngoài sớm, tình cờ nhìn thấy anh ấy, thật sự rất đẹp trai, đẹp trai đến mức rung động luôn ấy! Nhưng mà ở tít tầng dưới, hình như là thuê thôi hay sao ý. Nhưng mà chuyện đó không quan trọng, anh ấy thật sự quá đẹp, đẹp hơn mấy tên ẻo lả trong giới giải trí bây giờ nhiều.]
Một tràng tin nhắn tràn đầy cảm xúc.
Thế nhưng vẻ mặt Lê Xán vẫn chẳng có biểu cảm gì, cô không có hứng thú.
Lê Xán chỉ nhắn lại một chữ.
[Ồ.]
Vivian ở đầu bên kia vẫn đang lải nhải: [Bây giờ tôi chỉ mong anh ấy không phải kiểu hot boy trên mạng hoặc là không có ý định gia nhập giới giải trí thôi. Xán Xán, cô biết mà, tôi ghét mấy kiểu đó nhất. Với gương mặt đấy thì phải làm cái nghề gì mà không ai đoán ra được, thế mới có cảm giác hấp dẫn!]
Nhìn cô ấy miêu tả, cuối cùng Lê Xán cũng bật cười: [Vậy chúc cô sớm ngày tán được anh ấy nhé.]
Vivian: [Cảm ơn đã chúc phúc!!!]
Cuộc tán gẫu nhạt nhẽo này đến đây là kết thúc.
Lê Xán ngồi xuống trước gương, thoa kem dưỡng da rồi bắt đầu trang điểm.
Cô giúp việc ở bên ngoài đang nấu cơm trưa cho cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!