Chương 36: (Vô Đề)

Ngày 31 tháng 12 năm 2023.

Khi chiếc lá ngô đồng cuối cùng trên đường Hoành Sơn rơi xuống, vừa hay có một chuyến bay từ Hồng Kông hạ cánh xuống Vân Thành, đúng vào khoảnh khắc cuối cùng trước thềm năm mới.

Lê Xán đưa vali cho tài xế đến đón mình, từ lúc cô xuống máy bay, điện thoại nhận không biết bao nhiêu là tin nhắn, cứ rung mãi.

Trên mặt cô không lộ ra cảm xúc gì, bình thản đi theo tài xế, mãi đến khi ngồi vào chiếc Rolls

-Royce của mình, cô mới bắt đầu xem lại những gì đã bỏ lỡ trong chuyến bay.

[Nhanh, nhanh, nhanh, Xán Xán về chưa thế? Tụi mình đang sắp xếp bên này rồi, định đặt bàn lúc tám giờ, cậu có đến kịp không?]

[Đào Cảnh Nhiên đến rồi, Lê Xán, sao cậu vẫn chưa đến?]

[Lúc nào máy bay hạ cánh thế Xán Xán? Không phải vẫn đang bay đấy chứ? Cũng đã lâu rồi mà?]

...

Không có gì ngoài một đống tin nhắn trong nhóm của đám bạn giục cô đón năm mới.

Lê Xán lướt qua một loạt tin nhắn, tiện tay chụp một tấm ảnh bên ngoài sân bay rồi gửi vào nhóm chat.

[Yeahhhhh! Vừa hạ cánh đấy à?]

[Nhanh lên, nhanh lên, còn thiếu mỗi cậu thôi, mau, mau, mau!]

[Tám giờ nha, tám giờ! Đến trễ là bị phạt chạy deadline cho mình đấy!]

...

Trong nhóm cứ anh một câu, tôi một câu, chẳng mấy lại trở nên ồn ào.

Lê Xán lơ đãng nhìn lướt qua, nhanh chóng tắt máy rồi dõi mắt ra ngoài cửa sổ xe.

Với Lê Xán ở tuổi 23 mà nói, đoạn đường từ sân bay đi ra đã trở nên quá đỗi quen thuộc.

Từ khi cô bắt đầu có ký ức, mỗi kỳ nghỉ, cô sẽ được bảo mẫu đưa sang Hồng Kông, hoặc là theo Tôn Vi và Lê Triệu Vân bay khắp thế giới. Sau này có thêm Lê Đàm đưa cô đi, lớn hơn tí nữa thì cô tự bay một mình, hoặc là bay cùng bạn bè.

Cô dõi mắt theo khung cảnh bên ngoài ô cửa sổ, nhưng chỉ một lúc sau đã cảm thấy nhàm chán.

Từ sân bay về đến căn nhà mới tậu năm ngoái của cô mất hơn một tiếng, Lê Xán ngả người ra sau, tranh thủ nhắm mắt ngủ tiếp.

Về đến nhà đã hơn 5 giờ.

Cô không kịp sắp xếp đồ đạc, chỉ rửa qua mặt, trang điểm nhẹ, thay bộ quần áo mùa đông vừa được gửi đến tháng trước rồi xuất phát đến điểm hẹn tối nay – nhà của Hà Minh Lãng.

Tối nay mọi người hẹn nhau đến nhà anh ta đón giao thừa, căn hộ ven sông với tầm nhìn 270º, chẳng cần ra ngoài nhìn ngắm được toàn cảnh bến sông.

Nghe nói tối nay ở bến sông của Vân Thành có màn trình diễn máy bay không người lái, đúng 0 giờ còn bắn pháo hoa nữa.

Lúc Lê Xán đến nơi, cả đám đã nhập cuộc vui từ lâu.

"Xán Xán!"

Lâm Gia Giai vừa thổi kèn đồ chơi vừa sán lại gần cô.

"Nhanh nào, nhanh nào! Miếng pizza cuối cùng đó, mình mà không để dành cho cậu thì đã đội kia đã ăn sạch rồi!"

Sầm Lĩnh: "Trời đất chứng giám, mình chỉ ăn một miếng thôi, còn lại là Đào Cảnh Nhiên ăn hết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!