Lễ tốt nghiệp kết thúc, thời gian chính thức bước vào kỳ nghỉ hè.
Lê Xán và Thiệu Khinh Yến đã quyết định đi dạo ở cổ trấn xung quanh là ngày 19 tháng 7, vừa hay còn có thể tổ chức sinh nhật cho Thiệu Khinh Yến.
Mặc dù chỉ chơi có hai ngày, nhưng đây là lần đầu tiên cô đi xa với Thiệu Khinh Yến, còn muốn ăn sinh nhật cậu, cho nên Lê Xán khá coi trọng, trước mấy hôm đã bắt đầu thu dọn hành lý.
Dưới tầng, đúng lúc bà Tôn Vi đang ngồi trong phòng khách.
Lê Xán nhìn phong cảnh sáng rỡ bên ngoài, cảm thấy rất hiếm lạ.
Đến khi cô chính thức xuống phòng khách mới biết, thì ra là khách đến nhà.
Dì Trần Mẫn dạo trước bị bà Tôn Vi nói mãi là lấy nhầm người, bây giờ đang ngồi trong phòng khách nhà bọn họ.
Cô đứng trước mặt hai người, không thể không căng da đầu qua chào hỏi với người ta.
"Dì Trần." Cô lễ phép nói.
"Xán Xán."
Trông tinh thần Trần Mẫn không tốt lắm, rõ ràng mới hơn 40 tuổi giống như Tôn Vi, nhưng cho dù đã trang điểm, nhưng khí chất cũng không còn như ngày xưa, nhìn qua còn già hơn cả Tôn Vi mười mấy tuổi.
Đặc biệt là đôi mắt đó, nhìn vào là biết mệt mỏi, không chỉ cả đêm qua không ngủ, hơn nữa hình như là mới vừa khóc xong.
"Lâu rồi không gặp."
Nhưng dù là như vậy, bà vẫn cố nở nụ cười, mấp máy môi với Lê Xán.
Lê Xán cũng đáp lại một tiếng, "Lâu rồi không gặp ạ."
"Dạo này tốt nghiệp rồi nhỉ? Nghe mẹ con nói là con sắp đi London rồi." Bà thong thả, lại hỏi việc học của Lê Xán.
Lê Xán gật đầu, "Vâng."
"Tốt quá, nhân lúc còn trẻ mà đi nhiều chút, đừng để chuyện gì dễ dàng níu kéo bước chân mình."
Trần Mẫn mỉm cười nhìn cô, bỗng không biết nghĩ đến điều gì mà hàng mi khẽ run lên mấy lần, lại nhanh chóng cúi đầu xuống, đôi mắt đầy cô đơn.
Tôn Vi vội liếc mắt ra hiệu một cái cho Lê Xán, ra hiệu cho cô đi trước, đừng chướng mắt trước mặt các bà nữa.
Lê Xán tự nhiên làm theo.
Cô đứng dậy, vào bếp cầm hộp sữa chua, lại lấy hoa quả đã được rửa sạch trong tủ lạnh, tự làm một bát trái cây để ăn xế.
Lúc đi ngang qua phòng khách lần nữa, cô không dừng lại, đi thẳng về phòng của mình.
Về chuyện của dì Trần Mẫn, thực ra cô cũng có biết ít nhiều.
Cũng như lần trước Tôn Vi nói với cô, Trần Mẫn từ nhỏ đã sinh ra ở Bắc Thành, gia cảnh giàu có, từ lúc sinh ra chưa từng làm việc gì nặng, là một công chúa chân chính chưa từng chịu oan ức gì.
Chuyện sai lầm duy nhất cả đời này của bà, chính là lấy sai người.
Chồng bà chính là loại đàn ông ăn bám theo đúng nghĩa hiện đại, tất cả bây giờ của ông ta đều dựa vào kết hôn với Trần Mẫn mới có được.
Loại đàn ông này, nếu nhân phẩm không có vấn đề thì những thứ mà ông ta có, cứ để cho ông ta có thôi.
Nhưng mà, nhân phẩm của ông ta lại có vấn đề.
Theo Lê Xán biết thì có hai loại là ngoại tình trong hôn nhân và có con riêng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!