Chương 32: (Vô Đề)

Lễ tốt nghiệp của trường Quốc tế Tư Minh được tổ chức vào ngày 30 tháng 6.

Vốn dĩ Thiệu Khinh Yến nên làm nốt mấy ngày cuối ở cửa hàng tiện lợi, nhưng cậu vẫn đổi ca với người khác, đưa Từ Lê Hoà đến xem tiết mục tốt nghiệp của Lê Xán.

Tiện thể, cậu còn mang theo quà cho Từ Lê Hoà.

Lúc Lê Xán mới nhìn thấy đã biết cậu tính toán điều gì.

Quà không để giá, nhưng cô đoán Thiệu Khinh Yến lấy hết số tiền mà cô không muốn nhận lại đó để mua quà cho nó.

"Coi như là bù quà sinh nhật cho nó." Cậu nói.

Từ Lê Hoà ôm quà xoay vòng rất vui vẻ, nhưng Lê Xán lại không thể cười nổi.

Cô cực kỳ không muốn Thiệu Khinh Yến tính toán rõ ràng với mình như vậy.

Dưới cái nhìn của cô, 2000 tệ chẳng đáng là gì, cô mua đồ thường là theo giá trị tâm trạng của mình.

Thiệu Khinh Yến giúp cô trông Từ Lê Hoà hai tiếng, giúp cô đỡ tốn thời gian công sức, cô thấy hoàn toàn xứng đáng với 2500 tệ.

Nhưng trông mặt Thiệu Khinh Yến và Từ Lê Hoà đều vui vẻ nên cô cũng không phá niềm vui của hai người, cô xoa đầu Từ Lê Hoà, sau khi xe đến trường thì đưa bọn họ xuống xe.

Đây là lần đầu tiên Thiệu Khinh Yến đến trường Quốc tế Tư Minh chỉ cách trường mình có hai con phố, cũng là lần đầu tiên Từ Lê Hoà đến trường của chị.

Theo thông lệ của Quốc tế Tư Minh thì buổi lễ tốt nghiệp được chia làm 2 phần, một là nhóm học sinh mặc lễ phục tốt nghiệp để chụp ảnh, nhận bằng tốt nghiệp, phần nữa là dạ hội buổi tối.

Gần đây câu lạc bộ Nhảy tập luyện chính là để mở màn cho dạ hội tốt nghiệp tối nay.

Giờ vẫn đang là buổi trưa, Lê Xán giao Từ Lê Hoà cho Thiệu Khinh Yến xong thì mình đi tìm gặp nhóm Lâm Gia Giai, thay lễ phục tốt nghiệp của mình.

Bởi vì là lễ tốt nghiệp mỗi năm một lần nên hôm nay trong trường Quốc tế Tư Minh, trừ học sinh ra còn đầy các loại khách bên ngoài: có bạn bè, phụ huynh của các học sinh tốt nghiệp, vì hôm nay có lễ phục tốt nghiệp và văn nghệ tiệc tối nên thậm chí còn có những người đặc biệt thuê nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đến để ghi lại khoảnh khắc cuối cùng của thời cấp ba.

Cả trường học đầy không khí vừa sôi nổi vừa thoải mái.

Đào Cảnh Nhiên cầm máy ảnh của Lâm Gia Giai, dọc đường hi hi ha ha chào hỏi với người ta, lúc nhìn thấy Thiệu Khinh Yến, quả thực là hơi kinh ngạc.

"Học sinh giỏi?"

Ban đầu cậu ta còn không tin lắm, cho đến khi bước đến trước mặt Thiệu Khinh Yến, cậu ta mới chắc chắn, là cậu thật.

"Sao cậu cũng đến đây?" Cậu ta tò mò hỏi.

Thiệu Khinh Yến chỉ chỉ Từ Lê Hoà, "Hồi trước Lê Xán bảo tôi qua chơi cùng với em họ cô ấy, hôm nay người nhà họ bận, em họ cô ấy lại muốn đến xem lễ tốt nghiệp nên lại bảo tôi đến trông."

"À."

Đào Cảnh Nhiên lại hiểu thành cậu là loại người làm việc vì tiền.

Cậu ta cúi đầu nhìn Từ Lê Hoà, "Đây là đứa em họ nhà Xán Xán sao? Lâu rồi không gặp, sao lại cảm thấy cao hơn thế nhỉ?"

Cậu ta vươn tay, muốn xoa đầu Từ Lê Hoà, Từ Lê Hoà lại không cho xoa.

"Để người lạ xoa đầu thì lớn sẽ không cao đâu!" Nó trốn ra sau lưng Thiệu Khinh Yến, trong miệng vẫn còn đang nhai kẹo bông.

"Anh thì tính là người lạ gì chứ?" Đào Cảnh Nhiên buồn cười nói, "Lúc em còn nằm trong trứng anh còn gặp em nữa đấy, chị em đăng ảnh sinh nhật của em lên bảng tin, anh còn like nữa đó."

Cậu ta dứt lời thì thẳng người lên, cảm khái nói, "Học sinh giỏi à, cậu đúng là làm gì cũng giỏi, Xán Xán bảo cậu trông nó mấy lần vậy? Nó đã thân với cậu như thế."

"Không nhiều lắm." Thiệu Khinh Yến trả lời cậu ta qua loa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!