Gần đây tâm trạng của Lê Xán rất tốt.
Người thân quen với cô đều nhìn ra được.
Cụ thể là biểu hiện ở: Chăm đăng bài lên bảng tin hơn trước kia, tần suất chụp ảnh tự sướng tăng lên, lúc hẹn cô ra ngoài chơi, cô cứ một tí thì lại nhìn điện thoại, hơn nữa gần như lần nào xem xong, khoé miệng cũng có thể hiện lên ý cười.
Đối với tình hình này của cô, Lâm Gia Giai có một loại cảm giác quen thuộc, nhưng lại không nói ra được.
Một chiều nọ, trong phòng KTV, cô nàng huých cánh tay Lê Xán.
"Xán Xán, chiều nay cậu có việc sao?"
Lê Xán liếc nhìn cô nàng một cái, "Hửm?"
"Mình thấy hình như cậu đi hẹn hò."
Cô nàng thẳng thừng làm rõ trạng thái gần đây của Lê Xán.
Nét mặt Lê Xán hơi cứng lại, lần đầu tiên không phủ nhận.
Đôi mắt Lâm Gia Giai lập tức trợn to: "Đi hẹn hò thật hả? Với ai vậy?"
Dường như sợ tiếng của cô nàng sẽ thu hút mấy đứa con trai đang quỷ khóc sói gào đến, Lê Xán lập tức kéo cánh tay cô ấy, ra dấu tay im lặng với cô ấy.
Lâm Gia Giai nghe lời, im lặng, nhưng vẫn không ngăn được đôi mắt tò mò vẫn sáng rực.
Lê Xán ho nhẹ một cái: "Crush.""!!!"
Lâm Gia Giai vỗ một cái lên vai cô, lại để ý thấy mấy đứa con trai bên cạnh, dù không mở miệng nói tiếp, nhưng đúng là lúc này, sự im lặng đã nói lên tất cả.
Cô ấy khẽ giọng hỏi Lê Xán, "Là ai thế? Mình có biết không?"
"Biết." Lê Xán thừa nước đục thả câu, "Nhưng mà sau này sẽ nói cho cậu biết."
Lâm Gia Giai gật đầu như gà con mổ thóc, gật đầu rất chi là hiểu, nở một nụ cười ngầm hiểu ý với cô.
3 giờ chiều, Lê Xán đúng giờ nhìn điện thoại, một mình kéo túi xách đứng dậy.
"Mình còn có việc, đi trước nhé."
"Về sớm thế? Không phải bảo tối nay sẽ ăn cơm cùng nhau sao?"
Nhóm Đào Cảnh Nhiên cùng xoay đầu lại.
"Trong nhà có chút việc, cần phải về sớm một chút."
Xưa nay Lê Xán rất am hiểu trò mở mắt nói dối, giải thích với bọn họ mà mặt không đổi sắc, hạ bút thành văn.
Bọn Đào Cảnh Nhiên chỉ có thể để cô rời đi.
Đi ra cửa chính của KTV, bên ngoài vẫn là một ngày nắng chói chang.
Lê Xán đứng ở bậc thềm không bao lâu thì đã tìm được bóng dáng của Thiệu Khinh Yến.
Cậu đứng chờ ở dưới một tán cây cổ thụ, đang cúi đầu xem điện thoại.
Cô bước đến trước mặt cậu, đôi giày cao gót đế da cừu mới tậu, mũi chân thỉnh thoảng lại chạm xuống đất.
"Tôi chưa từng trải qua những ngày phải vội vã chạy show như thế này bao giờ." Cô khoanh tay trước ngực, giọng điệu như đang phàn nàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!