Sinh nhật của Lâm Gia Giai là ngày thứ mười sau Tết Dương lịch.
Vì cô nàng thích náo nhiệt nên năm nào trước ngày này, mọi người cũng gặp mặt nhau, chuẩn bị bữa tiệc sinh nhật bất ngờ cho cô nàng.
Nhưng năm nay là sinh nhật 18 tuổi của cô ấy, bố mẹ nhà họ Lâm cũng rất coi trọng nên thẳng tay tổ chức một bữa tiệc tối cực kỳ hoành tráng bên bờ sông vào ngày sinh nhật, mời hết tất cả bạn bè của cô ấy đến, cho nên hiển nhiên là Lâm Gia Giai cảm thấy sinh nhật năm nay của mình không có gì bất ngờ.
Lê Xán nhìn tin nhắn WeChat sáng lên mà mọi người mới gửi cho mình, trước khi Lâm Gia Giai cầm trà sữa về thì âm thầm lật màn hình điện thoại lại.
"Đào Cảnh Nhiên lại bày trò gì nữa đây, bảo bọn mình đến trường cậu ta làm gì?"
Lâm Gia Giai cầm hai cốc trà sữa mới làm xong về ngồi đối diện Lê Xán, hiển nhiên mới sáng sớm đã bị gọi đi chơi nên tâm trạng không tốt lắm.
"Không biết nữa." Lê Xán tựa lưng vào ghế sofa, làm như cô cũng không biết chuyện gì.
Hai người ngồi trong quán trà sữa đối diện với cổng chính của trường Thực nghiệm, đợi tận hơn nửa tiếng, từ 9 giờ sáng đến 10 giờ kém, Đào Cảnh Nhiên mới lững thững bước đến, cả người toàn hơi lạnh đẩy cánh cửa quán trà sữa ra.
"Đợi lâu đợi lâu rồi, xảy ra chuyện bất ngờ, đi đường gặp học sinh xuất sắc của trường bọn mình nên nói với cậu ấy mấy câu."
Cậu ta cười, kéo ghế ngồi xuống, trên mặt lộ ra sự áy náy.
Lâm Gia Giai bất mãn đập bàn, "Khai mau, hẹn bọn mình ra ngoài làm gì? Mình xem dự báo thời tiết rồi, hình như hôm nay sắp có tuyết rơi, đợi lát nữa về nhà thì lạnh chết mất."
"Cậu đừng gấp mà." Đào Cảnh Nhiên thản nhiên, sau khi ngồi vững thì lấy điện thoại ra gọi trà sữa, "Dù sao cũng ra ngoài rồi, quan tâm tuyết rơi làm gì, chỉ cần cậu không chạy ra ngoài, chỉ ở trong phòng thì bão tuyết có to nữa cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cậu."
Nhiệm vụ hôm nay của Đào Cảnh Nhiên là kéo Lâm Gia Giai ra ngoài cùng với Lê Xán, đến khi mọi người bên đó trang trí sân xong thì mới đưa cô nàng đến.
Cậu gọi trà sữa xong thì bắt đầu nói chuyện với bọn cô, "Nói chuyện vừa rồi mình gặp học sinh xuất sắc đi, các cậu không tò mò là ai sao?"
"Là ai?"
Lâm Gia Giai không muốn biết lắm, nhưng cậu cũng đã nói đến mức này, cô nàng lại không kìm lòng được đi theo suy nghĩ của cậu ta.
"Thiệu Khinh Yến!"
Đào Cảnh Nhiên mặt mày hớn hở, dường như rất tự tin, chỉ cần mình nhắc đến cậu chàng này thì mấy cô gái sẽ hứng thú.
Đáng tiếc là Lâm Gia Giai chỉ cười lạnh một tiếng, "Là người được tuyển thẳng vào Thanh Hoa sao? Người ta với cậu có gì hay mà nói? Không phải là trên đường cậu kéo người ta không tha, muốn trò chuyện đấy chứ? Muốn xin vía học sinh giỏi hả?"
"Nói linh tinh, linh tinh gì vậy hả?"
Đào Cảnh Nhiên nghe vậy thì đập bàn một cái, khuôn mặt hơi nghiêm túc.
"Cậu đây là mắt chó coi thường người khác hả, bạn Lâm Gia Giai này, mình và cậu ấy đều là con trai, đều sống dựa trên carbon ở thế giới này, có gì mà không nói chuyện được? Huống chi, theo cậu nói, vậy bình thường thành tích của Xán Xán cũng tốt, lẽ nào mình cũng không có gì để nói với Xán Xán sao? Cậu hỏi Xán Xán xem, mình không phải người nghe trung thành nhất của cậu ấy ở đâu chứ?
Cậu ấy có đồng ý với cách nói của cậu không?"
"..."
Lê Xán không ngờ, cô ngồi không nói gì mà khói lửa trận chiến tranh này còn lan sang chỗ mình được.
Cô khẽ liếc Đào Cảnh Nhiên, tựa như không nghe thấy, trầm mặc cầm trà sữa lên, xoay mặt ra ngoài cửa sổ, lựa chọn từ chối trả lời vấn đề này.
Dù hôm nay là thứ 7 nhưng ở trường công, dù là thứ 7 cũng phải học thêm, vậy nên ở cổng trường vẫn có bảo vệ, đóng một nửa cánh cổng lớn, dù vắng vẻ nhưng thỉnh thoảng cũng có học sinh mặc đồng phục lững thững đi đến, đi vào bên cửa nhỏ.
Cô mặc kệ cuộc cãi nhau mãi không ngừng của Lâm Gia Giai và Đào Cảnh Nhiên, chán nản đỡ đầu, từ góc nhìn này đúng lúc ngắm nghía tấm biển nổi bật treo ngay phía trên cổng chính của trường Thực nghiệm.
Nghe nói đó là dòng chữ lưu niệm mà hiệu trường đầu tiên để lại.
Lê Xán không hiểu gì về thư pháp cũng nhìn ra được là chữ Hành*.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!