Chương 24: (Vô Đề)

Tổ chức sinh nhật cho Từ Lê Hoà xong, thời gian đã đến trung tuần tháng 4.

Sau khi Lê Xán đăng bài chúc mừng sinh nhật cho cậu bé lên bảng tin thì mới nhớ ra, hình như đến giờ mình vẫn chưa kéo Thiệu Khinh Yến ra khỏi trạng thái chặn.

Cô không nghĩ quá nhiều, tìm thẳng đến WeChat của Thiệu Khinh Yến, hỏi cậu có chơi game không.

Là một trò chơi nhỏ dạng thi đố kiến thức bách khoa mà cô mới phát hiện gần đây, hơi giống đố vui có thưởng.

Cô nghĩ kỹ rồi, nếu tối nay cô có thể thắng được Thiệu Khinh Yến thì sẽ kéo cậu ra khỏi danh sách đen, còn nếu không thắng được, thì để cậu ở đó tiếp vậy.

Cô nhắn tin lúc hơn 8 giờ tối, mãi đến 10 rưỡi mới nhận được câu trả lời.

Bên kia chỉ đơn giản gửi một dấu chấm hỏi.

[?]

Lê Xán gửi link ứng dụng qua, nói qua quy tắc trò chơi cho cậu.

Thiệu Khinh Yến: [Được, chờ tôi tắm xong thì có thể chơi thử mấy ván xem.]

Thế là Lê Xán lại chờ cậu tắm hơn 10 phút.

Lúc chờ cậu tắm, cô buồn chán xuống tầng, tự rửa dâu tây để ăn.

Trong phòng khách, hình như bà Tôn Vi cũng vừa về đến nhà, bây giờ vẫn còn đang ngồi ở sofa gọi điện thoại.

Lê Xán đi qua cạnh bà, loáng thoáng nghe thấy mấy từ như "tay trắng ra đi".

Cô vừa định lên tầng thì bà đã cúp điện thoại, gọi cô lại.

"Xán Xán, con lại đây, mẹ có chuyện muốn nói với con."

Lê Xán chỉ có thể bước qua.

"Dạo này con rất thân với một đứa con trai?"

Cô vừa đặt mông lên ghế sofa, Tôn Vi đã lập tức nói chuyện thẳng với cô.

Lê Xán đáp một tiếng, không phủ nhận.

Chú Khang là tài xế hay lái xe cho nhà cô.

Bình thường cô tiếp xúc với Thiệu Khinh Yến, đều là trước mắt chú Khang, chú ấy nói những chuyện này cho Tôn Vi, cô không thấy lạ chút nào.

"Bây giờ con cũng coi như là đã tốt nghiệp cấp 3 rồi, muốn yêu đương hay chơi đùa cái gì thì mẹ mặc kệ con." Tôn Vi nói, "Nhưng chỉ có một chuyện, con nghe kỹ cho mẹ, không được tìm mấy thằng nhóc nghèo kiết xác ở bên ngoài."

Nét mặt Tôn Vi rất nghiêm túc.

"Vừa rồi dì Trần của con lại gọi cho mẹ, nói là đang kiện cáo ly hôn với chồng. Tình hình nhà bọn họ con cũng biết rồi đấy, mẹ với dì Trần của con quen nhau lúc cùng đi du học ở Mỹ. Mà chồng của bà ấy thì sao? Xuất thân từ nông thôn hai lúa, hoàn toàn dựa hết vào bà ấy mới có tất cả ngày hôm nay, bây giờ thì hay rồi, đến tuổi này, tiền ông ta cũng có, thanh danh địa vị đạt được là nghĩ ngay đến ly hôn, lý do ly hôn là dì Trần của con không sinh con được, đúng là vô lý, nực cười!"

Lê Xán cầm chiếc bát thuỷ tinh trong tay, không lên tiếng.

Tôn Vi nhìn cô, lại nói tiếp, "Tóm lại, dù bây giờ con vẫn còn trẻ, qua lại với ai cũng được, nhưng mẹ có một điều kiện, là nhà của đối phương không thể kém hơn nhà chúng ta."

"Không thể kém hơn nhà chúng ta?"

Trước kia, Lê Xán nghe thấy thì cũng thôi, giờ nghe thấy thì lại cảm thấy mẹ cô đúng là điên rồi.

"Vậy con có được chọn không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!