*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lê Xán về đến nhà, bảo mẫu nói với cô Từ Lê Hoà đã ngủ rồi.
Cô đến phòng cậu nhóc nhìn một cái, thấy nó ngủ yên ổn cũng yên lòng khép cửa phòng lại.
Ba ngày nữa, cô phải bay đến Bắc Thành, chiều nay, mấy cửa hàng cao cấp cô hay đi đã mang tất cả quần áo mới của mùa xuân năm nay đến, cô chọn mấy bộ cất vào va li, còn lại thì bảo bảo mẫu cất vào phòng quần áo cho mình.
Cô đứng trước tấm gương trong suốt to lớn trong phòng để đồ, cởi áo khoác ra, nhìn dáng dấp của mình.
Về chuyện mình xinh đẹp, trước giờ Lê Xán đều biết rõ.
Từ nhỏ đến lớn, cô thường nhận được rất nhiều lời tỏ tình của con trai, dù sau tuổi càng lớn thì người tỏ tình với cô càng ít đi, nhưng phần lớn là bởi vì khuôn mặt lạnh của cô làm cho lùi bước, chứ không phải vì cô chưa xinh.
Lâm Gia Giai rất thích bảo cô làm người mẫu cho ống kính của cô ấy, cũng bởi vì gương mặt này, dáng người này của cô, dù chụp bừa cũng cực kỳ ăn ảnh.
Cô chậm rãi nắm chặt phần eo hơi rộng của chiếc váy trên người mình, để dáng người có lồi có lõm của mình lộ ra hoàn toàn trước gương.
Có đẹp không?
Rõ ràng là rất đẹp.
Cô lại nâng cổ lên, chỉ nhìn dáng người và khuôn mặt chưa hề kém sắc của mình.
Hôm nay cô không đeo dây chuyền, toàn thân phủ trong sắc trắng lạnh của ngọc trai Úc, khiến người ta như thấy được thiên nga, muốn tìm một chút không hoàn hảo cũng khó.
Trong đầu cô lại hiện lên tiếng "Ừ" không rõ ràng của Thiệu Khinh Yến trước khi đi.
Hàng mi chớp chớp và ánh mắt né tránh, cùng với gò má góc cạnh rõ ràng, dưới ánh trăng, dường như toát lên một vẻ ngượng ngùng mơ hồ.
Đó là lần đầu tiên Lê Xán cảm thấy mình đã phát hiện ra một Thiệu Khinh Yến khác.
Dưới lớp vỏ lạnh lùng và trầm mặc, một Thiệu Khinh Yến khác cũng chẳng có gì khác với mọi người bình thường.
Khoé miệng không khỏi rướn lên trong gương.
Là đêm trăng sáng vằng vặc.
Có người đang đắc ý dạt dào.....
Tâm trạng Lê Xán tốt, ngay cả Từ Lê Hoà trong nhà cũng được đãi ngộ tốt một cách khó hiểu.
Hôm sau, cô chủ động đưa nó đến công viên giải trí nhà Lâm Gia Giai, tiện thể còn giúp nó mời hai bạn nhỏ nhà Đào Cảnh Nhiên, một đoàn người chơi rất vui vẻ, quậy phá cả ngày.
Buổi tối lúc chơi xong, cô nằm trên ghế sofa, nhận được ảnh mà Lâm Gia Giai gửi sang, nhân tiện đăng lên bảng tin.
Không những cô, mà còn có bọn Đào Cảnh Nhiên, hôm nay bọn họ cũng đi công viên giải trí, tất cả đều đăng ảnh bố cục chín ô.
Từ Lê Hoà dịch chuyển cái ghế đẩu, ngồi bên cạnh Lê Xán, nhân lúc cô đắp mặt nạ thì cầm điện thoại cô vẫn còn chưa tắt lên, bàn tay nhỏ cũng lướt xuống từng chút một, cũng ra vẻ nghiêm túc xem.
"Chị ơi, sao anh Thiệu bấm thích cho anh Đào mà không bấm thích cho chị vậy?"
Sau khi Từ Lê Hoà lướt một vòng bảng tin của cô thì rốt cuộc đặt câu hỏi của mình.
Lê Xán đang đắp mặt nạ, nghe thấy câu hỏi của nó thì chợt dừng lại.
"Em nói gì cơ?"
Khuôn mặt dưới lớp mặt nạ giấy không lộ vẻ gì, là dáng vẻ bình tĩnh thường ngày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!