Chương 16: (Vô Đề)

Lê Xán không biết nên dùng từ gì để hình dung tâm trạng bây giờ của mình, nói chung là không vui lắm.

Suốt cả một buổi chiều, từ lúc hiệu trưởng bắt đầu đọc diễn văn, sau đó là thầy chủ nhiệm, đại diện giáo viên phát biểu, sắc mặt cô vẫn cứ lạnh lùng như ngậm sương.

Không biết còn tưởng là mùa xuân năm nay ở Vân Thành không mang theo cô.

"Ôi, lát nữa Gia Văn và Thiệu Khinh Yến cùng lên bục rồi, nhớ nhắc mình chụp nhiều ảnh chút đó."

Đúng là vừa khéo, sau khi mấy cô gái ngồi sau lưng cô líu ríu hơn nửa ngày lại đột nhiên nói một câu như vậy.

Sắc mặt Lê Xán hồi lâu không có thay đổi, cuối cùng dần có chút biểu cảm.

Thế nhưng lại dựng tai lên, càng trở nên lạnh như băng.

"Biết rồi biết rồi, giờ Gia Văn cũng được tuyển thẳng vào Đại học Sư phạm Bắc Thành rồi, không phải lo thi đại học, hai hôm trước mình còn bảo cậu ấy, hay là nhân thời gian này mau tỏ tình với Thiệu Khinh Yến đi, không thì đợi đến khi đi Bắc Thành, nhiều người như thế, không dễ nắm được cơ hội đâu."

Cô nghe thấy một cô gái khác nói.

"Chuẩn rồi đấy, ở chùa ăn lộc Phật mà, bây giờ mọi người vẫn là bạn học, đợi đến lúc đến Bắc Thành, ở ngoài nhiều cám dỗ như thế, hai người lại không học cùng một trường, khó nói lắm."

Cô gái nói đầu tiên cũng phụ hoạ lại.....

Lê Xán nghe họ nói qua nói lại, rất nhanh đã từ chuyện chụp ảnh mà phân tích ra khả năng hai người sẽ thành công ở bên nhau. Một lúc sau, họ lại bắt đầu tưởng tượng ra những việc hai người sẽ làm sau khi ở bên nhau. Cô nghe mãi nghe mãi, cuối cùng không nhịn được, khi đang khoanh tay nhìn xa xăm về phía sân khấu, cô cười lạnh một tiếng nặng nề.

Cuối cùng hàng sau cũng yên tĩnh.

Lê Xán lạnh mặt, chuyển hết ánh mắt xuống sân khấu, chọn không để ý đến các cô ấy nữa.

Trên sân khấu, không lệch đi đâu được, vừa đúng lúc người dẫn chương trình mặc lễ phục bước lên, tuyên bố tiếp theo là phần phát biểu của đại diện học sinh...

Thiệu Khinh Yến mặc bộ âu phục, dẫn đầu bước đến bục phát biểu, vừa mới lên bục đã nhận được tiếng vỗ tay như sấm dưới khán đài.

Xem ra tất cả học sinh vẫn có độ nhận diện rất cao với học sinh xuất sắc này.

Lê Xán ung dung, hai tay khoanh trước ngực, chăm chú lắng nghe cái được xem là bài phát biểu đầu tiên của ngày hôm nay

Âm thanh truyền qua micro, có chút khác so với những gì cô thường nghe thấy, thêm vài phần trong trẻo, dịu mát, lại bớt đi một chút lạnh lẽo.

Cứ như làn gió lạnh từ Siberia xa xôi, sau khi vượt qua trùng trùng điệp điệp núi non, nơi đầu tiên lướt qua chính là thảo nguyên bạt ngàn của Trung Quốc đại lục.

Ngày xuân trên thảo nguyên đến muộn, nhưng lại luôn tràn đầy sức sống.

Lê Xán im lặng nhìn hình bóng trên bục, mãi đến khi Văn Gia Văn xuất hiện.

"Mau mau mau, chụp ảnh, chụp ảnh!"

Mấy nữ sinh phía sau yên tĩnh được mấy phút thì lại bắt đầu liên tục reo lên.

Lê Xán nhíu chặt lông mày, chọn quay đầu nhìn ống kính của Lâm Gia Giai.

Chỉ là, cô không ngờ rằng, Lâm Gia Giai thân làm bạn bè muốn tốt cho cô lại đang điều chỉnh máy ảnh, định đưa đôi kim đồng ngọc nữ trên sân khấu vào album của cô ấy.

"Gia Giai!" Cuối cùng cô lên tiếng.

Lâm Gia Giai đáp lại một tiếng, xoay đầu lại nhìn cô.

"Cậu định chụp hai người trên sân khấu sao?"

"Đúng thế." Lâm Gia Giai nói, "Đào Cảnh vừa mới dặn mình chụp thêm mấy bức cho học sinh giỏi nhà cậu ta, đến lúc đó sẽ gửi cho cậu ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!