Chương 1: (Vô Đề)

Ngày nghỉ cuối cùng của Tết Dương lịch, trời đổ mưa to.

Trong lớp học trống vắng, tràn ngập ánh đèn sợi đốt, Đào Cảnh Nhiên vừa xào xong một lượt bài, vẫy tay hỏi Lê Xán và Lâm Gia Giai có chơi nữa không.

"Không chơi, cũng đấu địa chủ cả chiều rồi, trời mưa mãi không tạnh, ghét quá đi."

Lâm Gia Giai đứng bên cửa sổ vung tay, nhìn trời mưa nặng trĩu ngoài cửa sổ, rõ ràng là tâm trạng không tốt.

Nếu biết trước hôm nay mưa lớn như vậy, cô nghĩ, cô sẽ không ra đây chơi với bọn họ đâu. Trời mưa kiểu này, ở nhà lướt điện thoại xem ti vi còn sướng hơn là buồn bực ngồi chơi bài trong lớp.

"Xán Xán, cậu thì sao?" Đào Cảnh Nhiên lại quay đầu nhìn về phía Lê Xán.

Cô gái ngồi trong góc tối của phòng học, tập trung chơi điện thoại, nghe vậy cũng lắc đầu.

"Không muốn chơi."

"Ồ." Đào Cảnh Nhiên thất vọng, lấy điện thoại ra xem thời gian.

Thế mà thấm thoát cũng đã hơn 4 giờ chiều.

"Hay vậy đi, ba ván, đợi bọn mình chơi ba ván cuối chơi xong mình đưa các cậu đi ăn lẩu, gần trường chúng ta mới mở một quán lẩu, mùi vị cũng được lắm, mỗi lần mình không biết ăn gì là lại tới đó, thế nào?"

"Ngày nào cũng ăn lẩu? Còn chưa ăn đến lúc miệng cậu loét ra à?"

"Biến biến biến, không biết nói chuyện thì đừng nói, rủa mình ít thôi."

Hai nữ sinh không chơi bài, chỉ còn lại ba đứa con trai, vừa vặn có thể ghép một bàn đơn giản nhất, đấu địa chủ.

Lâm Gia Giai nhìn mọi người bắt đầu rút bài, chán chường qua tìm Lê Xán, "Chúng ta xuống tầng đi dạo đi, cả chiều cứ ở trong lớp của bọn Đào Cảnh Nhiên, còn chưa biết trường Thực nghiệm trông ra sao nữa ấy."

Chiều nay, mấy người bọn họ vốn là nghe Đào Cảnh Nhiên, muốn đến chơi trường học mới của cậu ta, ai biết được, mọi người vừa vào khu dạy học, trời bắt đầu đổ mưa, bọn họ trừ việc đánh bài ở trong lớp học ra thì không còn chỗ nào đi nữa.

"Mất công mình còn mang theo máy ảnh, cuối cùng một bức ảnh cũng không chụp được."

Lâm Gia Giai là một kẻ yêu thích chụp ảnh nghiệp dư, lúc đi chơi thường mang theo đủ loại máy ảnh khác nhau.

Hôm nay ra ngoài, cô ấy mang theo chiếc máy ảnh Fujifilm X-T4 tiện lợi.

"Đi mà, chúng ta xuống dưới, mình xem xem có chụp cho cậu mấy bức ảnh được không?"

Vì muốn tốt cho cô bạn thân Lê Xán của mình, khuôn mặt xinh đẹp, ngũ quan tinh xảo đến nỗi không tìm ra góc xấu, đương nhiên là nhân vật xuất hiện nhiều lần nhất dưới ống kính của cô.

Chỉ cần hôm nay thời tiết đẹp hơn một chút, Lâm Gia Giai nhìn Lê Xán mặc áo khoác trắng tinh cùng khăn quàng cổ caro đen trắng, cô nghĩ, cô hoàn toàn có thể chụp một bộ ảnh nữ thần học đường lạnh lùng cho cô ấy.

Cô kéo balo trên lưng Lê Xán, sau khi nói chuyện qua với mấy chàng trai, đi từng bước một xuống tầng trước.

Hôm nay tâm trạng của Lê Xán cũng có chút không vui.

Bố mẹ cô đã hơn một tháng không về nhà, mấy ngày trước Tết Dương lịch, đã nói là sẽ về, cuối cùng làm cô lùi hết mấy cuộc chơi, lại nói với cô là máy bay không bay được, hai người bị kẹt ở Hồng Kông.

Kẹt ở Hồng Kông, sau đó đến giờ đã hai ngày cũng không về.

Nét mặt Lê Xán mệt mỏi, làm gì cũng không có hứng, Lâm Gia Giai kéo cô đi hết khu quốc tế của Thực nghiệm sang bên khu phổ thông, gương mặt lạnh tanh cũng chưa từng thay đổi.

Cũng may là Lâm Gia Giai chơi với cô từ nhỏ, biết cho dù lúc cô không giận mặt cũng như vậy, không thì sợ lại cho là mình chọc cho cô không thích ở đâu đó.

"Xán Xán, nhìn ở đây này!"

Không biết Lâm Gia Giai buông tay Lê Xán, cũng không biết lấy máy ảnh trong balo ra từ khi nào, lúc Lê Xán nghe thấy tiếng của cô ấy, chỉ thấy cô nàng đã đứng đối diện với cô, chỉnh máy ảnh xong, chỉ chờ cô ngẩng đầu lên là chụp điên cuồng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!