Khi gần tới hậu trường, đi qua thêm hai cánh cửa khá dày thì hầu như không còn nghe thấy tiếng nhạc xập xình ngoài sảnh, mà chỉ có những nhân viên phục vụ của hộp đêm đương vội vã tới lui.
Lúc nàng thỏ đưa họ đi tìm Harrison trong phòng thay đồ của diễn viên, Harrison đang dựa vào bàn trang điểm và trò chuyện với một diễn viên xinh đẹp.
Harrison R. Owen là một Beta có vóc dáng cao lớn, lai giữa hai dòng máu Châu Á và Mỹ, song vẫn có phần giống Châu Á nhiều hơn.
Lúc mới đến Thái Lan, Harrison đã làm vệ sĩ được vài tháng, sau đó do được quý nhân tương trợ, ở Bangkok mở một công ty an ninh. Về sau thân quen với nhiều người nổi tiếng và chính trị gia, lại bắt đầu kinh doanh câu lạc bộ người lớn.
Đầu tháng trước, Chương Quyết đã gặp Harrison và nói với hắn về kế hoạch của mình ở Thái Lan. Cả hai đã ngồi nói chuyện rất lâu.
Đương nhiên, Harrison không tán thành việc Chương Quyết sẽ dính líu tới Trần Bạc Kiều vào thời điểm dầu sôi lửa bỏng này, nhưng do Chương Quyết cứ khư khư cố chấp, Harrison chỉ đành giúp y chút đỉnh.
Ngay khi thấy Chương Quyết tiến vào, hắn khẽ nhếch khóe miệng, định lên tiếng thì thấy Trần Bạc Kiều ở sau lưng Chương Quyết.
Hắn hơi sững ra, kinh ngạc mà nhìn Chương Quyết, mấp máy môi như thể muốn nói gì, nhưng ngay lập tức nhịn xuống, ra hiệu cho nàng thỏ, rồi quay sang vỗ vào tay diễn viên: "Mấy người ra ngoài trước đi."
Chờ cửa đóng lại, trong phòng thay đồ chỉ còn lại ba người họ. Harrison mới duỗi tay, giơ ngón cái về phía Chương Quyết: "Can đảm lắm."
Nói rồi lại tiến lên một bước, quan sát Trần Bạc Kiều ở khoảng cách xã giao vài giây, đột nhiên nói với Chương Quyết: "Chương Quyết nè, chú có năng khiếu trang điểm lắm đó. Sau này không có cơm ăn thì đến câu lạc bộ của anh đi, bao ăn bao ngủ luôn." rồi lại ngả ngớn đánh giá Chương Quyết từ trên xuống: "Còn muốn lên sàn nhảy cũng không phải không được."
Làm bạn lâu năm, Chương Quyết đương nhiên đã quen với những lời nói không đâu của Harrison. Y chọn phớt lờ trò đùa của hắn mà đi thẳng vào vấn đề: "Tàu đã liên hệ được chưa?"
Harrison cảm thấy Chương Quyết thiệt nhàm chán, bèn nhún vai mà nói: "Đi theo tôi."
Hắn xoay người ra khỏi phòng thay đồ. Chương Quyết lại quay sang nhìn Trần Bạc Kiều. Trần Bạc Kiều hơi buồn cười hỏi y: "Cậu biết nhảy luôn à?"
"Tôi không biết," Chương Quyết lập tức phủ nhận, vừa phải miễn cưỡng giải thích với anh, "Những gì anh ta nói, anh đừng tin."
Dứt lời liền đi theo Harrison.
Harrison đưa họ đến thang máy ngắm cảnh[1], quẹt vân tay, cánh cửa thang máy mở ra.
Ba người họ bước vào, thang máy đi lên, từ đây có thể trông thấy toàn bộ khung cảnh show diễn phía dưới.
Buổi biểu diễn đã đi đến hồi cao trào, giấy tiền vàng rải đầy trên sân khấu, khán giả vẫy tay say sưa, điên cuồng gào thét những câu tục tĩu với Omega đang nhảy múa trong lồng sắt được treo lơ lửng trên không. Nhưng chẳng mấy chốc, thang máy đã lên đến tầng khách sạn.
Văn phòng của Harrison ở tầng mười sáu. Nhìn những con số dần tăng trên màn hình, Harrison bỗng nói với Chương Quyết: "Tháng trước anh mới đến thăm núi tuyết kia."
Nghe thấy từ "Núi tuyết", trong lòng Chương Quyết liền có dự cảm chẳng lành, cho rằng ngay giây sau Harrison sẽ vô lương tâm mà nói gì đó trước mặt Trần Bạc Kiều, vì thế y lập tức quay sang, cho Harrison một ánh nhìn cảnh cáo.
Thế nhưng Harrison không hề để ý tới Chương Quyết, còn ở đó tự mình lẩm bẩm: "Tiện đường xem dùm cậu luôn, chiếc đèn kia vẫn sáng."
Đầu của Chương Quyết bắt đầu đau, nhưng Harrison vẫn cứ nói: "Khi nào cậu rảnh, cậu cũng đi xem thử đi?"
Khi còn học ở Roche, Chương Quyết và Harrison được xem là đối tác ăn chung, nhưng cũng không thân lắm. Mà thực sự thân là sau khi Harrison bỏ học.
Nửa năm sau khi thôi học, cha của Harrison gặp thất bại trong kinh doanh, lâm vào tình trạng suy sụp, bắn chết vợ và làm con trai mình bị thương trước khi tự sát. Sau khi Chương Quyết nhìn thấy tin tức này trên báo đã cố liên lạc với Harrison bằng mọi cách, xin nghỉ học và bay đến Bắc Mỹ để gặp hắn. Đến khi gặp lại nhau, Harrison đã nằm trong bệnh viện được hai tuần, gầy rộc như bộ xương khô, đến cả tiền thuốc men cũng sắp không trả nổi.
Ông nội của Chương Quyết là một doanh nhân giàu có ở quốc gia mới, đã để lại phần lớn tài sản cho Chương Quyết trong di chúc của mình. Trong khi Chương Quyết lại không có sở thích nào xa xỉ nên trong tay vẫn luôn dư dả. Y đã thay Harrison thanh toán hết các hóa đơn và liên lạc với một viện điều dưỡng.
Không lâu sau, di chứng từ ca phẫu thuật thất bại của Chương Quyết bắt đầu xuất hiện. Phải trải qua thời gian khó chịu nhất trong đời, y cũng không rảnh đi bận tâm tình hình của người khác. Đến khi y lần nữa nhận được tin về Harrison thì đã là hai năm sau đó.
Harrison gọi cho Chương Quyết, nói rằng mình đã định cư ở Thái Lan, thành phố nơi mẹ hắn sinh ra. Bên cạnh đó, hắn cũng dành dụm được chút tiền, muốn trả lại tiền viện phí cho Chương Quyết.
Thật trùng hợp, khi Harrison liên lạc với Chương Quyết thì y cũng vừa tìm thấy một loại thuốc có thể điều chỉnh chứng rối loạn pheromone, giúp y thoát khỏi khốn cảnh. Sau đó Chương Quyết liền tới Bangkok tìm Harrison, cùng nhau dạo chơi khắp Thái Lan, đến cao nguyên trên biên giới giữa Thái Lan và Liên minh châu Á, leo lên núi tuyết.
Mà giữa lưng chừng núi tuyết lại có một ngôi chùa rất nổi tiếng. Trong chùa có sảnh tụng kinh lớn, và rất nhiều đèn Trường Minh[2] trong hồ.
Chương Quyết thoạt nhìn như một người vô thần kiên định, nhưng kỳ thật là người rất mê tín, ưa thích tìm tín ngưỡng tạm thời. Y đứng bên cạnh hồ nhìn hồi lâu, mới quyết định đi tìm người quản lý cung cấp đèn trong chùa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!