Phó thuyền trưởng Tôn Lạp đã không đến đúng hẹn.
Anh ta đáng lẽ phải có mặt dưới nhà an toàn lúc bảy tối, đưa Trần Bạc Kiều và Chương Quyết đến bến cảng để lên tàu.
Tới bảy giờ hơn, Chương Quyết không muốn đợi nữa, cẩn thận kiểm tra các camera giám sát quanh nhà an toàn một lượt vẫn không tìm thấy tung tích chiếc xe nào đến đón họ, lại xác nhận tuyến đường từ bến cảng đến nhà an toàn không hề bị kẹt xe, y mới dùng bộ đàm gọi cho Tôn Lạp.
Cuộc gọi đầu tiên không ai nhấc máy, lúc sau gọi lại thì gặp thông báo điện thoại đã tắt nguồn. Mà tám giờ tối nay tàu chở hàng sẽ khởi hành, thời gian vô cùng cấp bách.
"Cùng đi đi," Trần Bạc Kiều thong thả nói, rồi tự chỉ lên mặt mình, "Dù sao cũng không có ai nhận ra tôi đâu."
Trên đường đi, Trần Bạc Kiều như làm ảo thuật lôi ra chiếc kính râm anh lấy từ trên xe hôm nọ, đeo lên mũi rồi hỏi: "Nhìn có giống đào phạm hơn không?"
Trần Bạc Kiều nhìn Chương Quyết qua lăng kính màu trà, hỏi y với vẻ nghiêm túc. Anh cách Chương Quyết rất gần. Chiếc áo len Chương Quyết mua ở chợ đồ cũ mặc lên người anh lúc này trông chả khác gì làm từ sợi len Cashmere[1], tự nhiên toát lên vẻ quý phái.
Sau bữa tối, Chương Quyết bỏ ra gần một tiếng rưỡi đồng hồ, dựa theo phương pháp mà y đã thực hiện từ trước để giúp Trần Bạc Kiều thay đổi ngoại hình. Đầu tiên y sử dụng băng dính trong suốt giúp anh sửa dáng mắt, sau đó dán da sinh học để nâng cao xương gò má và bộ râu quai nón che khuất nửa gương mặt, cuối cùng đội thêm một bộ tóc giả khiến anh trông gần như Thẩm Vũ Phi trên tấm ảnh hộ chiếu.
Trần Bạc Kiều ngồi yên trên sô pha để Chương Quyết hóa trang xong lại đến phòng tắm soi gương, lát sau quay về phòng khách còn theo phép lịch sự khen Chương Quyết vài câu. Lời khen dù không quá nghiêm túc vậy mà vẫn khiến Chương Quyết không khỏi cảm thấy lâng lâng, cứ như thể cái người miệt mài tập dán da sinh học lên tượng thạch cao thâu đêm đến mức chất đầy nhà là ai đó không đáng nhắc tới vậy.
Nhà an toàn chỉ cách bến cảng mười phút lái xe.
Chiếc xe việt dã của Chương Quyết có giấy thông hành qua bến cảng. Bọn họ tiến vào cổng sắt, căn cứ theo biển chỉ dẫn băng qua hàng dài container, tiếp cận con tàu chở hàng mà họ định đi.
Bên tàu lúc này chỉ còn sót lại một lô hàng cuối cùng, ánh chiều tà hắt lên mạn bờ làm bóng container bao phủ cả hai.
"Cậu còn định lên tàu nữa không?" Trần Bạc Kiều quay lại hỏi Chương Quyết.
Gió lùa từ giữa các thùng container mạnh đến nỗi thổi tung mái tóc của Chương Quyết. Y nhìn chằm chằm vào tàu chở hàng, vén vài sợi tóc rối ra sau tai rồi nói: "Theo lý thì Tôn Lạp và thuyền viên của anh ta sẽ đưa chúng ta lên."
Tuy tàu Viễn Dương cũng có chở khách nhưng đó đều là khách quen. Nếu tùy tiện lên tàu mà không có Tôn Lạp, e rằng sẽ rất dễ thu hút sự chú ý. Chương Quyết lấy bộ đàm gọi cho Tôn Lạp lần cuối, song đối phương vẫn tắt máy.
Thuyền viên đang tải lô hàng cuối lên tàu, sắp sửa thu cần cẩu lại.
Trần Bạc Kiều cũng không phản đối, lại hỏi Chương Quyết: "Vậy bây giờ chúng ta trở về?"
Y lái xe đưa Trần Bạc Kiều đến ngân hàng rồi nói với anh: "Tôi đi lấy chìa khóa, anh ở trong xe chờ tôi."
"Chương Quyết," Trần Bạc Kiều gọi y lại, nói, "Tôi muốn liên hệ với Bùi Thuật, tôi có việc cần bàn với nó."
Trần Bạc Kiều rất thẳng thắn, cho dù chưa nói là chuyện gì nhưng Chương Quyết cũng biết mình không thể chối từ. Y cúi đầu nhìn bộ đàm của mình, nói với vẻ do dự: "Bộ đàm của tôi không tiện cho anh mượn."
Nghe vậy, Trần Bạc Kiều chỉ tủm tỉm cười, chỉ tay vào một tiệm tạp hóa ở góc đường. Chương Quyết nhìn theo hướng tay anh thì thấy cửa tiệm đó còn trưng một quầy bán di động đơn giản nằm ngay lối vào.
"Được rồi," Sau khi xác nhận lớp hóa trang của Trần Bạc Kiều không có dấu hiệu bung ra, Chương Quyết liền đưa cả ví tiền và chìa khóa xe cho anh rồi nói, "Vậy anh tự đi mua đi, đừng đi xa quá."
Dứt lời y ra khỏi xe, băng qua đường đi vào ngân hàng.
Trời đã tối, biển hiệu từ các cửa hàng bên đường lần lượt lên đèn. Gió đêm hiu hiu thổi, trong không khí còn thoang thoảng mùi thức ăn.
Trần Bạc Kiều đang ngồi trên chiếc ghế dựa trong cửa hàng, nhàn nhã trò chuyện với một cậu nhân viên Omega trắng trẻo làm bán thời gian, thỉnh thoảng còn liếc mắt về phía tivi treo tường của tiệm.
Thấy Chương Quyết bước vào, anh thản nhiên cầm di động trong tay, vẫy Chương Quyết: "Về rồi à?"
Khi cậu nhân viên Omega làm bán thời gian nọ thấy Chương Quyết thì cũng mỉm cười với y
Trần Bạc Kiều lắc đầu, hếch cằm về phía màn hình tivi.
Chương Quyết nhìn theo thì thấy trên kênh quốc tế đang phát một tin tức nóng hổi về việc một con tàu chở hàng ở cảng Bangkok đã bị cảnh sát bắt giữ vì tình nghi có tàng trữ ma túy, bị kéo vào tận sâu trong cảng, chịu lệnh khám xét một tuần, tạm thời không được rời bến.
Ảnh chụp mặt bên chính là con tàu mà họ định lên, sau đó ống kính di chuyển, quay cảnh các thuyền viên ngồi thụp xuống thành hàng, một người trong số đó có một hình xăm hoa gai lớn trên vai. Chương Quyết dễ dàng nhận ra hình xăm này, chính là Tôn Lạp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!