1.
Từ năm hai mươi đến năm hai mươi tám tuổi, Chương Quyết đã từng hai lần leo lên núi tuyết.
Lần đầu là đi một mình, sau đó là có Harrison đi cùng, ngoại trừ vào mùa đông tuyết sẽ rơi khá dày thì mới không thể leo được.
Sau khi kết hôn không phải lúc nào Chương Quyết cũng ở nhà, mà thường cùng Trần Bạc Kiều đến một số nơi để chuẩn bị các vật dụng cho bé con sắp chào đời.
Bên cạnh đó, cũng có những tối Trần Bạc Kiều đưa Chương Quyết đi dạo trong trang viên, kể cho y nghe những câu chuyện khi còn bé của mình, như có hôm anh chạy lon ton khắp nơi làm lão quản gia phải đuổi theo cả buổi trời, hay cuộc sống sau khi chuyển đến châu Âu, cha anh thỉnh thoảng mới gọi tới cùng việc mẹ anh thường lang thang trong đêm tại căn biệt thự ở Thụy Sĩ.
Kết thúc buổi trò chuyện, Trần Bạc Kiều luôn dừng ở bên bụi tường vi hôn Chương Quyết.
Anh dịu dàng cúi đầu. Họ say đắm nhìn nhau giữa không gian ngập tràn hương hoa.
Cũng có hôm, mẹ kế của Trần Bạc Kiều mang quà đến thăm Chương Quyết.
Bà là một người phụ nữ đẹp và giỏi đối nhân xử thế, sau khi biết giới tính của đứa trẻ đã đi sắm rất nhiều bộ liền thân cực đáng yêu. Mà cha mẹ của Chương Quyết cũng đến sống một thời gian, ở chung với Trần Bạc Kiều rất hòa thuận.
Năm hai mươi chín tuổi, Chương Quyết cùng Trần Bạc Kiều đón con trai đầu lòng.
Có thể vì các đợt kiểm tra trong thai kỳ trước đó đều cho kết quả ổn định, mọi việc có vẻ khá êm xuôi, Trần Bạc Kiều và Chương Quyết mới đinh ninh rằng lần này sẽ thuận lợi. Mãi cho đến một ngày rạng sáng 0 giờ, Chương Quyết giật mình tỉnh giấc giữa cơn đau bụng dữ dội, máy đo huyết áp trên tay liên tục nháy đèn báo nguy.
Giây sau cánh cửa mở ra, Chương Quyết lúc này đã đau đến choáng váng, tầm nhìn nhất thời mờ đi, bên tai chỉ còn nghe thấy tiếng gọi của bác sĩ và Trần Bạc Kiều.
Chiều hôm ấy, đầu Chương Quyết xoay chuyển rất chậm, phải mất hồi lâu mới có thể nhìn ra anh.
Trần Bạc Kiều vẫn mặc áo sơ mi gọn gàng, không để râu lởm chởm, cũng không mừng rỡ như điên, chỉ là khi đối diện với Chương Quyết vẫn không thể giấu được những tơ máu đỏ ngầu nơi đáy mắt cùng đôi môi mím thật chặt, khiến trái tim Chương Quyết phải nhói đau trong vô thức.
"A Quyết," Anh kiên định nói với Chương Quyết: "Em tỉnh rồi." giống như tất cả đều nằm trong dự liệu của anh, rằng Chương Quyết sẽ không sao cả, sẽ sớm tỉnh lại thôi.
Môi anh lạnh, tay anh cũng lạnh, mùi pheromone trên người càng nhạt đến mức khó có thể nhận ra. Anh hôn Chương Quyết rất lâu, làm cả y tá và cha mẹ Chương Quyết cách đó không xa đều không dám lại gần.
Trần Bạc Kiều cuối cùng cũng đứng dậy vì nghe tiếng trẻ con khóc.
Bé con khóc rất nhỏ, ọ ẹ vài lần rồi lại im bặt. Trần Bạc Kiều ấn nút nâng giường để Chương Quyết từ từ ngồi dậy. Chương Quyết dựa lưng vào nệm, đảo mắt tìm kiếm sinh mệnh bé nhỏ từng tạm cư trong bụng mình mấy tháng qua.
Thì trông thấy bé con đang nằm trong một xe nôi hình trứng có màu trắng ngà, hơi nghiêng nghiêng, tay chân nhỏ nhắn được bọc trong bao vải màu xanh còn khe khẽ động đậy, huơ huơ mấy cái.
Dù không thể thấy rõ mặt của bé, ánh mắt Chương Quyết vẫn đăm đăm nhìn về phía ấy. Trần Bạc Kiều bước tới nhận xe nôi từ tay mẹ, đẩy đến bên giường, nhẹ nhàng bế bé lên đưa tới gần Chương Quyết.
Tay Chương Quyết bên này còn gắn kim truyền dịch, tay kia thì không có sức. Trần Bạc Kiều liền nắm tay Chương Quyết, để ngón tay y chạm vào má của con.
Xúc cảm trên tay mềm mại, nhiệt độ dưới làn da mịn màng còn hơi âm ấm, lúc này bé chợt mở mắt ra, nhìn hai người được vài giây rồi lại nhắm.
Chương Quyết khẽ nhếch khóe môi nở nụ cười. Trần Bạc Kiều cũng quay sang mỉm cười với Chương Quyết. Đây là lần đầu tiên Chương Quyết thấy anh cười như vậy, nụ cười vừa nhẹ nhõm lại dịu dàng, hết mực chuyên tâm, như đang nói với Chương Quyết rằng anh thực sự rất yêu Chương Quyết, cũng không thua kém gì tình cảm của Chương Quyết dành cho anh, chỉ là chưa nói ra.
Do bé con cần tắm rửa, Trần Bạc Kiều đẩy bé ra ngoài một lúc, để lại không gian riêng cho Chương Quyết và cha mẹ.
Cha mẹ Chương Quyết thoạt nhìn chật vật hơn một chút so với Trần Bạc Kiều, nhưng cũng không vì vậy mà nói gì đó không vui.
Mẹ cũng hôn lên má Chương Quyết rồi nói: "Mẹ thấy đứa bé hơi giống Bạc Kiều."
Cha thì lại phản đối: "Thằng nhỏ mới sinh sao đã biết giống ai."
Hai người thấp giọng tranh cãi, đến khi Trần Bạc Kiều đẩy bé con tắm xong đi vào thì mới thôi.
2.
Một thời gian sau khi Chương Quyết được xuất viện, Trần Bạc Kiều đã làm một cuộc tiểu phẫu mà không hề đề cập với Chương Quyết cho tới tận buổi tối hôm đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!