Chương 49: (Vô Đề)

Hôm sau, cha mẹ Chương Quyết đi cùng họ ra sân bay. Khi đến nhà ga xuống xe, cha Chương Quyết lại bắt tay với Trần Bạc Kiều rồi đưa mẹ y trở về.

Trước khi máy bay hạ cánh, Trần Bạc Kiều đã nói chuyện với trợ lý đang chờ ở sân bay thì được biết tình hình ở đó có vẻ không ổn lắm, có rất nhiều phương tiện truyền thông và phóng viên đóng gần lối ra VIP, khả năng sẽ xảy ra tình trạng ùn tắc.

Ống kính liên tục vây quanh cửa kính một chiều, cố bắt lấy tư thế của hai người trong xe, qua đó nhằm xác nhận mối quan hệ giữa Trần Bạc Kiều với vị hôn phu nọ.

May thay, sau khi ra khỏi lối mòn và đi vào cầu vượt bên ngoài sân bay, con đường đã thông thuận hơn nhiều.

Do Thủ đô của Liên minh châu Á có vĩ độ thấp nên nhiệt độ ở đây vẫn có phần cao hơn quốc gia mới. Bầu trời hôm nay lại nhiều mây, không thấy mặt trời.

Từ sân bay đến nhà Trần Bạc Kiều gần hai tiếng đi đường, cuối cùng dừng trước một tòa dinh thự rộng lớn.

"Cha tôi từng sống ở đây," Trần Bạc Kiều nói với Chương Quyết, "Lúc tôi còn làm trong quân đội chẳng mấy khi về nhà nên cũng không có nơi ở riêng. Mẹ kế của tôi trước đó đã chuyển đi rồi. Chỗ này cũng là nơi tôi ở gần đây. Nếu em thấy lớn quá thì đổi nơi khác cũng được."

Thấy Chương Quyết không ý kiến gì, Trần Bạc Kiều còn cười bảo do không thích nhiều người trong nhà, nhân sự anh cũng điều đi một ít rồi, nên Chương Quyết mà có lỡ bị lạc thì nhớ gọi cho anh.

Mới đầu Chương Quyết còn cho là anh nói đùa.

Khi vào phòng, Chương Quyết rửa mặt xong phải đi ngủ một giấc vì trái múi giờ, còn Trần Bạc Kiều thì cần đi họp nên cũng không có ở nhà. Đợi đến khi thức dậy, Chương Quyết ra ngoài tản bộ thì không biết thế nào lại bị thu hút bởi những bức tranh treo tường, đi thêm một lát thì chính thức bị lạc, mãi mà vẫn không gặp được người nào trên đường, thế là Chương Quyết chỉ còn cách gọi cho Trần Bạc Kiều.

Trần Bạc Kiều khi nghe máy còn cười Chương Quyết nửa ngày mới nói sẽ cử người đi tìm Chương Quyết.

Chương Quyết cúp điện thoại không bao lâu đã có một số lạ gọi tới nói là quản gia trong nhà, hỏi Chương Quyết ở đâu liền khẩn trương chạy đến. Chương Quyết đứng bên tường nhìn người quản gia đang vội vàng qua đây, tự dưng hoài nghi Trần Bạc Kiều vì sao không đưa số quản gia cho mình từ sớm.

Không lâu sau, Trần Bạc Kiều cũng trở về. Dùng bữa tối xong anh còn hướng dẫn đường đi cho Chương Quyết nhận biết một lần, cả hai mới trở về phòng.

Chờ đến khi sức khỏe của Chương Quyết dần ổn định, ngày diễn ra hôn lễ cũng được ấn định vào cuối tháng Tư.

Trợ lý của Trần Bạc Kiều phụ trách gửi thiệp mời. Trần Bạc Kiều lại nhìn đồng hồ, hỏi Chương Quyết có muốn ra ngoài đi dạo không.

Thấy Chương Quyết đồng ý, Trần Bạc Kiều đưa y đến gara chọn một chiếc xe cổ mui trần trong bộ sưu tập xe của Trần Triệu Ngôn.

Chiếc xe cổ có màu biển xanh rất rực rỡ, âm thanh động cơ phát ra lại nhẹ nhàng êm tai. Trần Bạc Kiều lái xe ra khỏi nhà, lướt đi trên con đường chính, trải qua những hàng cỏ và bông hoa dại đầu xuân.

Chạng vạng 6 giờ, bầu trời ánh lên màu hồng tím. Họ dọc theo bức tường cao, xuyên qua tàng cây, đi dưới ánh chiều hoàng hôn cùng vầng trăng khuất sau những rạng mây. Radio trong xe bắt đầu phát bản tin giải trí.

Giọng phát thanh viên ngọt ngào nói: "Quý vị thính giả đang nghe đài chắc hẳn sẽ rất thích chủ đề hôm nay. Kể từ khi Tập đoàn Năng lượng Triệu Hoa thông báo Đại tá Trần sắp kết hôn, tất cả chúng ta đều tò mò bạn đời tương lai của ngài ấy sẽ là người như thế nào, vậy ngay bây giờ chúng ta hãy cùng tìm hiểu. Con trai duy nhất của Ngoại trưởng quốc gia mới——"

Chỉ là đầu máy không có đĩa CD nên không khí trong xe lại trở nên yên tĩnh.

Thấy Trần Bạc Kiều không nói gì, Chương Quyết có hơi buồn cười. Nhìn vào bàn tay đang đặt trên vô

-lăng của anh, Chương Quyết lại thoải mái hỏi: "Anh không thích nghe tin tức sao?"

Trần Bạc Kiều nhìn thoáng qua Chương Quyết nói: "Quá ồn."

Họ tiếp tục lái xe về phía trước, lướt qua cây cầu vượt biển. Ánh chiều tà rọi xuống mặt biển, thấp thoáng giữa những hàng rào bằng sắt.

Trần Bạc Kiều dừng trước ngã tư trong một khu phố cũ, chỉ vào một cửa hàng tạp hóa ở góc phố, nói: "Mua giúp tôi một đĩa CD."

Trong này có một kệ trưng bày những bản CD cũ. Chương Quyết còn tìm thấy một số ca sĩ rất thịnh hành thời mình còn đi học.

Sau khi chọn xong chuẩn bị thanh toán thì di động của Chương Quyết bất chợt đổ chuông, người gọi là Harrison.

"Tôi nhận được thiệp mời rồi," Harrison nói, "Chúc mừng cậu."

"Cảm ơn."

Khi hoàng hôn gần đến, cửa hàng cũng lên đèn, nhưng chỉ có vài bóng nhấp nháy trên tầng hai tỏa ánh sáng mờ ảo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!