Hôm nay, đợt tuyết đầu tiên của tháng 3 đã bắt đầu xuất hiện ở thủ đô quốc gia mới, rơi lác đác từ sáng sớm cho tới tận bây giờ.
Ngoài cửa sổ sát đất của phòng siêu âm, tuyết cũng phủ một lớp trắng mỏng lên các hàng rào cây xanh lẫn khung cửa kính hai lớp.
Nhiệt độ bên trong tuy ấm nhưng cũng không oi nồng như ở Thái Lan, luôn ổn định ở mức 28 độ C tạo cảm giác thoải mái và an toàn trong môi trường vô khuẩn.
Thân nhiệt của Chương Quyết đã sớm làm gel tan chảy, trong khi xung quanh không hề có nguồn nhiệt độ thấp nào, vậy mà toàn thân y vẫn cứ rét run.
Y ngây ngẩn nhìn bác sĩ Hà, lại thấy ông dời mắt, đi lấy khăn giấy đưa cho mình.
Một sự khó chịu không thể diễn tả nhất thời bùng lên từ giữa hai đốt xương sườn, lặng lẽ lan ra, tiến vào cổ họng trào đến hàm trên, hệt như một cái vòng tròng vào cổ, không ngừng siết chặt buộc y thức tỉnh mà nói gì đó đi.
Nói gì cũng được, chỉ cần bày tỏ ý kiến.
Nhưng Chương Quyết chỉ máy móc lau khô bụng, chỉnh lại quần áo rồi ngồi thừ ra đó.
Bác sĩ Hà chờ y xong xuôi mới nhấc tay lên thao tác vài bước trên màn hình, máy in siêu âm phát ra tiếng bíp, bắt đầu vận hành.
"Có lẽ phải nói với cha mẹ cậu thôi," Bác sĩ Hà nói nhỏ, "Tình hình của cậu lần này hơi phức tạp."
"Tình hình thế nào rồi?"
Mẹ Chương Quyết dường như nghe thấy tiếng rì rầm nên tò mò kéo tấm rèm trắng ra một chút, bước vào nhìn Chương Quyết đang ngồi, hơi khó hiểu hỏi: "Sao lâu thế?" lại quay sang hỏi bác sĩ Hà: "Bác sĩ Hà, Chương Quyết không sao chứ?"
Đợi Chương Quyết gật đầu rồi, bác sĩ Hà mới đưa hình siêu âm cho mẹ của y.
Mẹ Chương Quyết cau mày, lẩm bẩm "Gì thế nhỉ" rồi không khỏi bất an nhận tờ siêu âm, vừa nhìn thoáng qua thì sắc mặt bà đã tối sầm.
"Thằng bé có thai sao?" Mẹ Chương Quyết run giọng hỏi, chân còn nhích đi một chút làm gót giày cao gót va xuống đất vọng ra một tiếng động nhẹ.
Bác sĩ Hà thở dài đáp: "Đúng vậy."
"Nhưng thằng bé vừa làm phẫu thuật mà," Bà không dám tin vào mắt mình, "Không phải trước đó tử cung còn phát triển không tốt do ảnh hưởng của pheromone Alpha sao?"
Bác sĩ Hà vẫn có phần e ngại tâm trạng của mẹ Chương Quyết nên cẩn thận chọn từ ngữ: "Về lý thuyết, bây giờ vẫn có thể thụ thai được."
"Chỉ là," Ông lại liếc nhìn Chương Quyết, nói, "Nếu muốn giữ đứa bé lại thì khả năng chịu đựng của tử cung e rằng vẫn chưa đủ."
"Cho dù có cố gắng bảo vệ từ giai đoạn đầu, về sau vẫn có khả năng bị sinh non."
Trong phòng rất yên tĩnh, hồi lâu sau mẹ Chương Quyết mới thì thầm: "Phải báo cho cha con thôi."
Ánh mắt bà nhìn Chương Quyết như thể có rất nhiều điều muốn nói, nhưng rốt cuộc vẫn không nói ra mà chỉ cúi đầu, gọi cho cha Chương Quyết.
Cách bà nói rất mơ hồ, chỉ cường điệu là có việc quan trọng, muốn ông mau đến đây. Sau khi cúp máy, bác sĩ Hà dẫn họ đến phòng chờ VIP.
Có lẽ vì muốn làm dịu bầu không khí căng thẳng nên bác sĩ Hà bật tivi trong phòng chờ, nhưng không lâu sau mẹ Chương Quyết đã cầm điều khiển tắt đi.
Im lặng ngồi thêm vài phút, di động của bác sĩ Hà chợt đổ chuông. Ông cúi xuống nhìn rồi ra ngoài tiếp máy, trước đó Chương Quyết còn nghe ông nói "Xin chào, Chương tiên sinh."
Cha Chương Quyết đến nhanh hơn dự tính, mười phút sau đã thấy ông mở cửa bước vào. Chương Phú mặc áo bành tô màu đen như vừa gấp rút rời khỏi một cuộc họp, vào cửa liền đi thẳng đến chỗ bác sĩ Hà, trầm mặc nhìn kết quả kiểm tra siêu âm của Chương Quyết.
Bác sĩ Hà giải thích ngắn gọn về kết quả siêu âm và tình hình cơ thể của Chương Quyết với ông xong cũng ra ngoài, để lại không gian riêng tư cho gia đình họ.
Ngay khi cửa vừa đóng, cha Chương Quyết liền ngoảnh lại nhìn y.
"Chuyện khi nào?" Ông hỏi thẳng.
Cha y sững sờ: "——Chính là cái đêm mà ta nói chuyện với con?" lẫn trong giọng nói còn ẩn chứa sự tức giận, giống như thật khó chấp nhận sự thật rằng ông vừa nói chuyện với Chương Quyết xong quay đi thì Chương Quyết đã lại chạy đi lêu lổng với Trần Bạc Kiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!