Chương 44: (Vô Đề)

Nhìn đèn chùm pha lê và các họa tiết điêu khắc theo phong cách châu Âu trên trần nhà.

Y lập tức bật dậy.

Có chút ánh nắng xuyên qua tấm màn dày, chiếc đèn ngủ bên đầu giường vẫn còn sáng. Y lại quay sang trái nhìn người đàn ông đã thay bộ tây trang mới, đang đứng trước gương đeo cà vạt.

Anh thong thả bước đến, nhìn xuống Chương Quyết, dừng một chốc, anh lại khom người hôn nhẹ lên trán y.

Đôi môi ấm áp ở trên trán Chương Quyết ba giây mới rời đi.

Lúc này, đồng hồ trên bàn tích một tiếng báo hiệu, Chương Quyết hơi hoảng hốt, chỉ nghĩ chín giờ rồi Trần Bạc Kiều phải đi.

Nhưng Trần Bạc Kiều vẫn không di chuyển, như không hề nghe thấy tiếng chuông, anh đặt tay lên bờ vai trần của Chương Quyết, chăm chú nhìn y ở khoảng cách gần, ngón tay cái hơi thô ráp còn khẽ vuốt ve làn da mịn màng của y.

Trong căn phòng tối cùng người tình trầm mặc áo mũ chỉnh tề, cộng thêm hương vị ái muội chưa hoàn toàn tiêu thất trong không khí, thật làm người ta liên tưởng đến một đêm tân hôn mật ngọt tình nồng.

Có lẽ vì ôm nhau ngủ cả đêm nên trên người Trần Bạc Kiều cũng lẫn thêm mùi pheromone của Chương Quyết, cùng mùi nước hoa nhè nhẹ không giống như hôm qua và mùi vị của riêng Trần Bạc Kiều, đều hiển lộ một sự mập mờ đầy ám muội.

"Em ngủ thêm lát nữa đi," Trần Bạc Kiều nói, "Tối về nhớ báo cho tôi một tiếng."

Thấy Chương Quyết khẽ gật đầu, Trần Bạc Kiều lại đứng lên, thấp giọng nói tạm biệt với y xong quay lại chỗ gương, kéo chiếc vali không biết được đưa tới khi nào đi ra cửa.

Ngồi trên giường không thể nhìn thấy bên ngoài, Chương Quyết ôm chăn cẩn thận lắng nghe tiếng đế giày da của Trần Bạc Kiều bước đi trên nền đá hoa cương, sau vài giây lại nghe thấy tiếng "cạch" rất khẽ.

Y thoáng do dự chạm vào tay nắm mà Trần Bạc Kiều vừa cầm qua, nhớ chỉ mới tối qua thôi còn thấy anh ở đây nở nụ cười với mình, y lại cầm lấy tay nắm nhưng không đè xuống.

Dù sao cũng không còn ai đợi ngoài cửa nữa.

Trần Bạc Kiều rời đi chưa đầy mười phút, mẹ của Chương Quyết gọi tới.

"Tiểu Quyết à," Bà hỏi, "Lát nữa con có muốn cùng ăn trưa không?"

Bà bảo ngoài gia đình của Chúc tiên sinh còn có một gia đình khác, chỉ cần mặc quần áo bình thường, vừa ăn vừa trò chuyện ở hoa viên của nhà hàng trong khách sạn.

Chương Quyết hẹn nửa tiếng sau gặp bà ở dưới lầu. Sau khi làm vệ sinh cá nhân, y mở vali để thay quần áo thì mới chợt nhớ ra đây là chiếc vali mà y mang từ Thái Lan đến Bắc Mỹ, hộp chứa súng và dao vẫn còn nguyên trong ngăn bí mật.

Ma xui quỷ khiến thế nào, Chương Quyết lại ngồi xuống tìm nút ẩn mở khóa.

Bản thân y cũng không biết mình đang muốn gì mà chỉ theo một sự thôi thúc nào đó ấn nút mở đầu tiên.

Ổ khóa chợt bung ra, giống như đang chứa thứ gì đó rất là dày, bật hẳn ra ngoài vang lên tiếng "Bang".

Chương Quyết hoảng hồn, cảm thấy thật kỳ quái, bởi vì hộp đựng súng và dao rất vừa vặn với ngăn chứa này, theo lý sẽ không bị bật ra như thế, mà giống như có thứ gì khác bên trong hơn. Y lại nhấn một cái nút khác, ngăn chứa bí mật ngay lập tức phồng lên.

Bắn ra một vật thể mềm mại.

Cũng là con mèo bông mà y tặng cho Trần Bạc Kiều.

Do ngăn chứa quá hẹp, ép xẹp hai lỗ tai mèo, cũng không biết phải dùng lực mạnh đến cỡ nào mới có thể gộp cả mèo bông cùng hộp đựng súng và dao nhồi vào một cái ngăn chứa vốn đã không bao nhiêu lớn thế này.

Chương Quyết vuốt lông của mèo bông, lại nắm một bên tai nhấc nó lên, muốn làm cho đôi tai dựng lên như cũ thì bất chợt nhìn thấy trên bụng nó còn đính theo một tờ giấy. Tờ giấy tuy không nhăn lắm nhưng cũng không còn phẳng, mực trên tờ giấy có vẻ như đã viết được một thời gian, có nội dung rất đơn giản, "Xin hãy nhẹ tay, sau này nhớ trả lại cho tôi", ký tên Trần Bạc Kiều.

Nhưng Chương Quyết vẫn ngồi trong phòng một lúc lâu, muốn làm cho mèo bông của Trần Bạc Kiều trông khá hơn, mãi đến khi mẹ y gọi hỏi sao còn chưa xuống dưới.

Lúc Chương Quyết cùng cha mẹ đến hoa viên trong nhà hàng, những người còn lại đã ngồi vào chỗ chờ họ.

Hôm nay trời nắng đẹp, trong hoa viên còn trồng rất nhiều loại hoa tỏa hương thơm tươi mát. Chu tiểu thư vận trang phục thường ngày, gương mặt trang điểm nhẹ, mỉm cười chào hỏi Chương Quyết.

Một gia đình khác là đôi vợ chồng trung niên Chương Quyết đã gặp tối qua, trong đó người chồng tên là Lý Tu, một quan chức cấp cao của Bộ Tài chính, cũng là một người bạn của cha Chương Quyết, còn người vợ thì khá là thân với mẹ của y.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!