Trần Bạc Kiều đứng trước cửa phòng Chương Quyết, tay đặt lên chuông cửa, nghe Chương Quyết bên kia im ắng vài giây lại vội vàng nói: "Anh chờ chút."
Giọng của Chương Quyết kỳ thực rất êm tai, khi nói chuyện cùng người khác sẽ tự nhiên mang theo chút lãnh đạm, nhưng với Trần Bạc Kiều thì có vẻ e dè và lưỡng lự nhiều hơn. Y hoàn toàn không che giấu điều này, thế nên chỉ cần ở với Trần Bạc Kiều đủ lâu thì dù có ngốc cách mấy cũng có thể nhìn ra y rất thích Trần Bạc Kiều.
Chờ một lúc thấy cửa vẫn chưa mở, Trần Bạc Kiều tự dưng nổi tính nghịch ngợm mà nhấn chuông cửa vài lần, thế là từ trong ống nghe cũng vọng ra một tràng tiếng chuông.
Ngay sau đó cửa mở ra nhưng không nhiều lắm.
Mới vừa rồi mặc tây trang chưa nhìn rõ, y bấy giờ trông còn gầy hơn so với lúc Trần Bạc Kiều rời du thuyền, nhìn từ trước cũng có thể thấy một đoạn băng y tế cùng miếng dán chống thấm sau cổ.
"Không lâu." Trần Bạc Kiều chống tay lên cửa, nói.
Nhìn có vẻ rất lạnh nhưng Chương Quyết dường như không để tâm mấy, y vào trong bước lên tấm thảm màu xám nhạt, rồi quay lại nhìn Trần Bạc Kiều, hỏi: "Bữa tiệc đã kết thúc chưa?"
Trần Bạc Kiều khẽ cười đáp: "Tôi không biết. Lúc tôi đi ra vừa thấy cha cậu bước vào."
Không rõ là do ánh sáng có vấn đề hay vì nguyên nhân nào khác mà Trần Bạc Kiều lại cảm thấy khóe mắt của Chương Quyết hơi sưng. Bản thân Chương Quyết cũng không nhận ra điều này, y tự nhiên "Ừm" một tiếng lại không biết phải nói gì, lát sau y dáo dác nhìn xung quanh, hỏi Trần Bạc Kiều có muốn uống gì không.
Thấy Trần Bạc Kiều nói nước, Chương Quyết liền đi lấy nước đóng chai đưa cho anh. Trần Bạc Kiều nhận lấy, cúi đầu nhìn Chương Quyết một hồi lại dùng tay kia nắm vai y, nói: "Quay lại đi, tôi muốn xem vết thương thế nào."
Có lẽ vì vừa tắm xong, Chương Quyết vẫn chưa tháo miếng dán chống thấm, từ đây cũng có thể thấy miếng dán trong suốt được dán đè lên phần gáy thon gầy của y, che đi lớp băng y tế và miếng gạc cố định màu vàng nhạt.
Trần Bạc Kiều chạm vào mép miếng dán chống thấm, cảm nhận làn da ấm áp và mịn màng của Chương Quyết, cùng lớp màng mỏng đã cản trở ngón tay trượt xuống.
"Muốn bóc miếng chống thấm không?" Trần Bạc Kiều hỏi.
Vai của Chương Quyết khẽ nhúc nhích, nhỏ giọng nói "Ừm", thế là Trần Bạc Kiều từ từ bóc miếng chống thấm ra, hỏi tiếp: "Có cần đổi thuốc không?"
"Không cần," Chương Quyết đáp rồi lại hỏi như xin ý kiến Trần Bạc Kiều, "Tôi có thể quay lại chưa?"
Xét về ngoại hình, Chương Quyết tuyệt đối không phải kiểu nhu thuận người nhìn người thích, chỉ là khi thành thật như vậy lại có gì đó khá đáng yêu. Trần Bạc Kiều bật cười nói có thể, Chương Quyết mới quay lại.
Hai người đứng cạnh lò sưởi thủy tinh trong phòng, do đứng rất gần nên khi Chương Quyết quay lại đầu gối còn vô tình chạm vào Trần Bạc Kiều, y ngước lên nhìn anh. Trần Bạc Kiều ném miếng dán chống thấm vào thùng rác xong cũng ngoảnh lại nhìn y.
Qua không bao lâu, Chương Quyết cuối cùng cũng đủ can đảm vượt qua giai đoạn thích nghi, chuyển dần sang thế chủ động.
Y nhắm mắt lại, từ từ đến gần Trần Bạc Kiều, dán đôi môi mềm mại mà run rẩy lên cằm anh, rồi chậm rãi hướng lên trên, vụng về ngậm lấy môi anh.
Tay phải Chương Quyết khẽ níu cánh tay áo Trần Bạc Kiều, dùng đầu lưỡi liếm dọc theo môi anh như lấy lòng. Một tháng trôi qua, y lại lần nữa dùng phương thức vụng về mà hữu hiệu nhất ám chỉ Trần Bạc Kiều, mang hương vị mơ đắng của mình nhuốm lên người anh.
Trần Bạc Kiều cúi đầu đáp lại nụ hôn của Chương Quyết.
Anh còn cho rằng, ngoài anh ra sẽ không có người nào biết Chương Quyết lại có khía cạnh này.
Người cha Ngoại trưởng, người mẹ dịu dàng, anh bạn thân Harrison mở hộp đêm ở Thái, hay Ngải Gia Hi luôn ưa làm nũng, cho đến lễ tân Văn ở bệnh viện thú y.
Không ai trong số họ được biết Chương Quyết cũng có một mặt này.
So với hiến thân càng thêm phần ngây thơ, so với hiến dâng càng thêm phần khao khát, dùng cả hai tay để ôm, dùng cả đôi môi âu yếm, trao đi tất cả chỉ để cầu xin một lần yêu thương trong vô vọng.
Hương thơm của quả mơ hòa cùng mùi hương của khách sạn, dây buộc áo choàng tắm lặng lẽ rơi trên mặt thảm, một đoạn đáp lên đôi giày da của Trần Bạc Kiều. Chương Quyết ngồi trên bàn gỗ trong phòng, đôi chân hơi mở ra, cẳng chân rũ xuống, áo choàng tắm và tây trang cọ vào nhau tạo ra âm thanh vô cùng mờ ám.
Đột nhiên, di động trong túi Trần Bạc Kiều phát ra âm báo có cuộc gọi. Chương Quyết ấn tay lên ngực anh, anh lại không muốn để ý tới, nhưng di động cứ reo liên tục, Chương Quyết rốt cuộc mở mắt ra, lông mi mềm mại khẽ phớt qua gò má anh, rời khỏi anh một chút, y nhẹ nhàng mà nhắc nhở: "Điện thoại."
Trần Bạc Kiều nhìn Chương Quyết vài giây lại lấy di động ra, thấy là cuộc gọi của cấp dưới, anh nhận máy. Cấp dưới hỏi anh khi nào có thể mang hành lý đến. Trần Bạc Kiều nói: "Sáng mai."
Cúp điện thoại, Trần Bạc Kiều để di động sang một bên. Chương Quyết không bao giờ tọc mạch chuyện riêng của anh, cũng không tiếp tục hôn anh.
Y chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay Trần Bạc Kiều, nói: "Chiều mai tôi sẽ về."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!