Mùi nước hoa cologne trên người Trần Bạc Kiều gần như át đi mùi pheromone của anh.
Sau khi bắt tay với Chương Quyết, anh lại làm như chưa có gì xảy ra, vẫn duy trì khoảng cách với Chúc tiểu thư, giới thiệu với cô: "Đây là Chương Quyết."
Khuôn mặt của Chúc tiểu thư thoáng lộ vẻ khó hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều mà mỉm cười, gật đầu với Chương Quyết.
"—— Bạc Kiều."
Chúc Hoành Nho được vợ chỉ đường, từ xa đến đã đầy nhiệt tình nói: "Đang nói chuyện với bạn học cũ à?" Xong lại cười bảo, "Chiều nay chú còn hỏi Tiểu Quyết, thời đi học hai đứa có quan hệ thế nào."
Trong mắt Trần Bạc Kiều như ánh lên ý cười mà "Ồ" một tiếng, lại làm như thuận miệng hỏi Chương Quyết: "Rồi cậu nói thế nào?"
Trần Bạc Kiều cũng không truy hỏi mà cứ như vậy nhìn y, giống như hơi thất thần, đến khi muốn nói gì đó thì lại bị Chúc Hoành Nho cắt ngang.
"Hầy, Tiểu Quyết nói chuyện cũng bảo thủ lắm," Chúc Hoành Nho không để Chương Quyết rơi vào tình thế khó xử mà trôi chảy xen vào, "Chỉ nói với chúng ta hai đứa là bạn học thôi, chẳng chịu tiết lộ gì khác."
Còn chưa dứt lời, một phóng viên tại hiện trường đã lịch sự đến hỏi Trần Bạc Kiều và Chúc Hoành Nho rằng có thể chụp ảnh họ để làm tài liệu cung cấp cho báo chí hay không.
Trần Bạc Kiều hào phóng mà gật đầu, lại đột nhiên nhìn về phía Chương Quyết, nói: "Hay là chụp chung đi, bạn học?"
Chúc Hoành Nho thoáng sửng sốt, rồi ngay lập tức cười cười, kéo vợ và con gái đứng bên trái Trần Bạc Kiều, còn Chương Quyết thì đứng bên phải, xong xuôi ông lại hỏi phóng viên: "Thế này được chưa?"
Phóng viên nhanh nhảu gật đầu, nhường vị trí lại cho nhiếp ảnh gia. Nhiếp ảnh gia cầm máy ảnh, thử góc độ một hồi lại vẫy tay, ra hiệu với một trợ lý cách đó không xa.
"Ánh sáng không đủ," Nhiếp ảnh gia giải thích với Chúc Hoành Nho, "Phải có miếng phản quang."
Để mang miếng phản quang đến cũng hơi mất thời gian. Chúc Hoành Nho và vợ quay sang trò chuyện với Trần Bạc Kiều giết thì giờ.
Chương Quyết đứng bên cạnh Trần Bạc Kiều, không nhịn được căng thẳng. Trong khi cha y có thân phận đặc thù, vào thời điểm này không thể đến chụp ảnh chung với Trần Bạc Kiều. Ông bấy giờ đang khoác tay mẹ, đứng cách đó không xa nhìn lại đây. Do ánh đèn màu trên bãi cỏ thỉnh thoảng lại nhấp nháy, Chương Quyết không thể thấy rõ biểu cảm của họ. Khi vừa muốn cúi xuống cho mắt nghỉ ngơi một lát, Trần Bạc Kiều bỗng nhiên đụng vào tay y.
Y hơi nghiêng đầu, nhìn xuống. Trần Bạc Kiều lại làm như lơ đễnh chạm vào y.
Người trợ lý mang miếng phản quang đến, nhìn họ một lúc, thì thầm gì đó với nhiếp ảnh gia, rồi bước đến chỗ Chương Quyết, nhẹ giọng hỏi: "Thưa anh, anh có thể vén tóc lên không…" lại duỗi tay tới muốn chạm vào tóc của Chương Quyết.
Khi Chương Quyết vừa muốn tránh đi thì Trần Bạc Kiều đang nói chuyện với Chúc Hoành Nho bên kia đột nhiên dừng lại, nhanh chóng quay qua ngăn cản người trợ lý. Chương Quyết nhìn Trần Bạc Kiều, thấy trên mặt anh không có biểu cảm gì, mạnh mẽ chế ngự đối phương rồi lập tức thả ra.
Trần Bạc Kiều nói với người trợ lý: "Không cần."
"Cứ như vậy đi," Sắc mặt cũng dịu đi đôi chút, mỉm cười ôn hòa nói, "Cảm ơn."
Nhưng người trợ lý có vẻ giật mình, nhỏ giọng xin lỗi Chương Quyết xong quay lại với nhiếp ảnh gia.
Bầu không khí trở nên hơi kỳ lạ, nhưng rất nhanh đã qua đi.
Nhiếp ảnh gia chụp hình xong cũng là lúc buổi đấu giá gây quỹ sắp bắt đầu. Chương Quyết trở về chỗ cha mẹ, cùng họ tìm chỗ ngồi.
Chúc phu nhân quan hệ rộng nên nhiều người có mặt ở đây đều là những người nổi tiếng, quyên góp những món có giá trị cao.
Khi thấy Trần Bạc Kiều quyên tặng một bộ đồ sứ cổ, sàn đấu giá liền trở nên sôi nổi, thay phiên nhau đưa ra những mức giá cao, sau cùng còn thu được gấp đôi số tiền quyên góp cao thứ nhì.
Búa gõ ba tiếng, một doanh nhân người Bắc Mỹ thu bộ đồ sứ về tay. Chúc phu nhân pha trò, muốn Trần Bạc Kiều lên sân khấu nói vài lời, anh cũng không từ chối, nở nụ cười bước lên, nhận tờ giấy nhỏ viết tên người doanh nhân kia từ Chúc phu nhân, anh lại cảm ơn người nọ đã góp công giải cứu động vật sắp có nguy cơ tuyệt chủng rồi đi xuống trong những tràng pháo tay khen ngợi.
Bắc Mỹ và quốc gia mới chênh nhau hai tiếng, Chương Quyết sau khi làm phẫu thuật càng dễ mỏi mệt, thường hay ngủ sớm, chờ lần quyên góp của Trần Bạc Kiều kết thúc, y cũng bắt đầu cảm thấy hơi buồn ngủ.
Ngồi thêm một lúc, Chương Quyết không kìm được đánh ngáp. Mẹ y phát hiện ra, quay lại hỏi y: "Con có muốn về ngủ trước không?"
Sau khi đưa Chương Quyết về phòng, cha y cũng không rời đi ngay mà đóng cửa lại, ra hiệu cho Chương Quyết ngồi xuống.
"Chương Quyết." Ông nghiêm túc nói, "Chúng ta nói chuyện đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!