Chương 39: (Vô Đề)

Vào ngày 5 tháng 2 của năm mới, Chương Quyết rốt cuộc được cởi bộ đồng phục màu xanh của bệnh viện và thay lại quần áo ngày thường.

Hôm đó trời rất đẹp, nhiệt độ vào buổi trưa không quá thấp. Chương Quyết cùng mẹ đi qua khuôn viên của bệnh viện. Trong không khí thoang thoảng mùi hương của cỏ cây, họ lên xe rời bệnh viện nơi họ đã sống hơn nửa tháng để về nhà.

Mẹ Chương Quyết ngồi kế bên đang đọc một quyển tạp chí, đột nhiên ngồi thẳng dậy, vươn tay sờ tóc y.

"Tiểu Quyết, mẹ đi cắt tóc với con nhé?" Bà hưng chí chỉ cho Chương Quyết một kiểu tóc của người mẫu trên tạp chí, "Cắt kiểu này này."

Người mẫu nam trong tạp chí rất đẹp trai với kiểu tóc dài ngang vai, trông cực kỳ sành điệu.

Không đợi Trần Bạc Kiều trả lời, bà lại nói: "Tuy vẫn là tóc dài nhưng kiểu cách rất mới mẻ."

Còn nhớ vào ngày Chương Quyết trở về từ Bắc Mỹ, mẹ y cũng có ý kiến ​​về kiểu tóc của y, đây dĩ nhiên cũng không phải lần đầu bà muốn đưa y đi tìm nhà tạo mẫu.

Nhưng Chương Quyết nhìn người mẫu nam trên tạp chí, cảm thấy với độ dài này, cho dù đã tháo chỉ vẫn dễ bị nhìn thấy khi quay đầu, y bèn nói với mẹ: "Để lần sau đi ạ. Con muốn đợi xóa sẹo xong mới cắt."

Lúc này, họ tình cờ đi qua Công viên Quảng trường Trung tâm, nơi mà Chương Quyết thường tản bộ với mẹ khi còn nhỏ, y liền bảo tài xế dừng xe lại, kéo mẹ xuống đi dạo một lát.

Khi đến chỗ bức tượng điêu khắc ở giữa quảng trường, mẹ Chương Quyết mơ hồ hỏi y về dự định trong tương lai.

Những ánh mắt hiếu kỳ, những tin đồn thất thiệt sẽ bắt đầu sinh sôi, cho dù Chương Quyết có không thích xã giao đi nữa thì bản thân y vẫn là một phần trong xã hội này.

"Con…" Chương Quyết nhìn mẹ, lời thốt ra bỗng dưng im bặt.

Họ đứng dưới ánh mặt trời dìu dịu vào mùa đông, hứng cơn gió se lạnh của quốc gia mới, cũng thổi chiếc khăn lụa quấn quanh cổ mẹ như cánh bướm bay lên.

Vào một thời điểm không thích hợp thế này, Chương Quyết vậy mà lại nhớ đến Trần Bạc Kiều.

Y nghĩ, nếu mình có thể ở bên anh thì tốt quá rồi, chỉ là ham muốn này của y thực ra cũng không mãnh liệt lắm.

28 tuổi không phải quá lớn nhưng cũng không còn nhỏ, không còn là cái tuổi có thể tự do làm những việc ngu ngốc như khi còn trên ghế nhà trường, vì thế để thú nhận điều gì đó với cha mẹ vào lúc này thực sự rất khó khăn, nếu là trước đây Chương Quyết sẽ cố tránh chủ đề này.

Nhưng hôm nay, Chương Quyết lại quyết định thú nhận. Nhìn vào bức tượng điêu khắc bằng đồng, y thấp giọng nói với mẹ mình: "Con thích một người Alpha."

Mẹ Chương Quyết sửng sốt một hồi, mới quay lại hỏi: "Các con có đến với nhau không?"

Mẹ Chương Quyết khẽ nhíu mày, có vẻ muốn nói lại thôi. Chương Quyết cảm thấy bà hẳn là đang lăn tăn với cái từ "thử" nọ, nhưng cuối cùng bà chỉ hỏi: "Mẹ có biết người đó không?"

"Hình như Harrison là Beta nhỉ?" Bà nói với vẻ bối rối, "Mẹ không nhớ nữa."

"…"

Mẹ Chương Quyết dường như có rất nhiều điều muốn hỏi, nhìn Chương Quyết một hồi, bà lại cụp mắt, bảo: "Con thấy vui là được rồi."

"Trước mắt khoan hãy nói với cha con," Bà nhắc nhở, "Ông ấy không chấp nhận việc thử đâu."

"Dạ." Gió ở quảng trường ngày càng lớn, Chương Quyết khoác vai mẹ trở về xe.

Đến tối, cha Chương Quyết về nhà.

Sau bữa ăn, Chương Phú yêu cầu đầu bếp và người giúp việc ra ngoài như thể gia đình họ có việc cần bàn.

Nhưng chủ đề lần này có vẻ không nghiêm trọng, ông đợi vợ mình ăn xong rồi mới nói với Chương Quyết: "Cuối tuần này ta sẽ đưa mẹ con đến Bắc Mỹ, dự buổi tiệc gây quỹ do Chúc phu nhân tổ chức."

Chúc Hoành Nho là một doanh nhân giàu có ở quốc gia mới, cũng khá thân thiết với cha của Chương Quyết. Vợ ông là người Bắc Mỹ, lại có đam mê từ thiện. Sau khi từ chức chủ tịch ở công ty, Chúc Hoành Nho đã chuyển đến Bắc Mỹ sống cùng vợ từ nhiều năm trước.

"Chúng ta sẽ ở lại hai ngày một đêm. Việc này đã định trước khi con trở về," Ông lại nói, "Nhưng đến chiều nay Chúc tổng mới cho ta biết, Trần Bạc Kiều cũng sẽ có mặt."

Cha Chương Quyết lại cho rằng y đang tự hỏi tại sao Trần Bạc Kiều lại có mặt, ông bèn nói: "Cha cũng mới biết mẹ kế của Trần Bạc Kiều và Chúc phu nhân là chị em họ hàng. Cuối tuần này Trần Bạc Kiều đến Bắc Mỹ, mẹ kế của cậu ta hỏi nên cậu ta đã nhận lời. Ta thì không ngại gì cả, chỉ sợ——"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!